123
TRANG THƠ - Báo Bà Rịa - Vũng Tàu điện tử

TRANG THƠ

Thứ Bảy, 11/07/2020, 08:11 [GMT+7]
In bài này
.

NGUYỄN VĂN KỶ

Mùa nhớ đi qua

 

Cơn mưa hạ kéo dài như bất tận

Gió nhẹ nhàng run rẩy chiếc lá non

Như suối tóc mây mùa nhớ dỗi hờn

Mà yêu dấu những chiều mưa vội đến….

 

Từng giọt mưa cứ lăn đều trên bến

Nơi đợi chờ của một thuở tìm nhau

Tay run run nâng mãi chút tình đầu

Mùa thi đến như nối dài nhung nhớ…

 

Cơn mưa đến chiều nay ta sao bỡ ngỡ

Biết mấy yêu thương vội vã tìm về

Nghe tâm hồn lay động thuở đam mê

Tiếng lá nhẹ khua ta giật mình …. Mùa nhớ….! 

-------------

 

ĐẶNG HOÀNG THÁM

Thương Kiều và hát cho tôi 

 

Thương Kiều tan nát đời hoa!

Mười lăm năm ấy xót xa phận người

 

…Thôi thì tôi hát cho tôi!

Một mai về với núi đồi quạnh hiu

Thôi thì quên nhé em yêu?

Phù hoa mộng mị đã nhiều đắng cay

Rượu tình đêm ấy chẳng say

Non thề biển hẹn một ngày mộng du

Sen hồng lên núi đi tu

Cỏ may ngơ ngẩn nghìn thu tiếc sầu

Tiếng chuông chiều vọng về đâu

Bâng khuâng ai đứng bên cầu nhớ ai?

 

Ừ... Tôi hát để phôi phai

Tha hương rồi cũng một ngày về thôi

Ừ… Tôi hát để thương tôi!

Bao năm cát bụi giữa đời gió mưa

Người trong vạn cổ về chưa?

Để tôi hái cánh sao thưa tặng nàng

 

Thương Kiều tình mộng vỡ tan!

Thương ta một kiếp đa mang nợ đời…

-----------

 

XUÂN HOÁN

Mảnh vườn xưa

 

Biển không hát những lời giả dối

Tôi mang em vào con sóng những chiều

Rồi một ngày cơn mưa bất chợt

Tôi một mình chỉ biển là quen

 

Tôi vẫn sống như tháng năm vẫn sống

Bởi thời gian tôi chắt lọc những gì

Sợ mơ về thuở tóc dài buông xõa

Phố về khuya em cắt nhuộm hết rồi

 

Có đôi lúc tôi nhớ về ngày ấy

Những ngày đầu ngây ngất biển trời trăng

Còn bây giờ vẫn tôi cùng biển hát

Bước chân côi những khuôn mặt lên đồng

 

Biển vẫn thế muôn đời không giả dối

Em đã xa tôi một gã quê mùa

Ôm con sóng chẳng say nồng giấc ngủ

Cứ giật mình nhớ lại mảnh vườn xưa…

;
.