123
TRANG THƠ - Báo Bà Rịa - Vũng Tàu điện tử

TRANG THƠ

Thứ Bảy, 13/06/2020, 07:15 [GMT+7]
In bài này
.

NGUYỄN THỊ MAI TRÂM

Nhắn với các em

         (Tặng các em học sinh khối 9)

 

Sẽ nhanh chóng thôi em

Bài học cuối cùng khép lại

Bởi Côvid kéo mùa xuân dài mãi

Nên mùa hè cứ thế ngắn đi.

 

Có lũ ve cất tiếng hát thầm thì

Gọi cơn mưa làm dịu ngày nắng hạ

Nhớ không em từng hàng cây, ghế đá

Khoảng trời nào đang níu giữ tuổi xuân?

 

Cánh cổng trường sẽ khép lại sau lưng

Bụi phấn trắng còn vương đầy bục giảng

Em có thương những nhọc nhằn năm tháng?

Mẹ tảo tần, cha vất vả gian lao.

 

Để cho em vươn đôi cánh bay cao

Và thỏa sức vượt qua ngàn nắng gió

Bài học đầu tiên tưởng như điều bé nhỏ

Lại khó vô cùng cái vỗ cánh tập bay!

 

Ngoài kia là tất bật những guồng quay

Khi bài học cuối cùng khép lại

Mớ hành trang nặng thêm đôi cánh sải

Suốt dặm dài trên đất nước bao la.

 

Em sẽ bay thật xa

Khắp nẻo quê hương, ngắm lúa đồng bát ngát

Em có thấy cạnh bờ tre xào xạc

Cha gồng mình tát cạn nước ao sâu?

 

Những bàn chân bám chặt lớp bùn nâu

Những vạt áo đã bạc màu sương sớm

Dành cho em tình yêu vô bờ bến

Thắp sáng cuộc đời - bằng những vết tay chai.

 

Mang ước mơ qua biển rộng, sông dài

Qua bão giông, qua núi non cách trở

Những bài giảng hôm nào em có nhớ

Người âm thầm nâng đôi cánh em bay?

-------------------

NGUYỄN TUYỂN

Tôi mắc cạn mình trên quê hương

 

Hạnh phúc nào bằng được về quê mẹ

Giữa mùa xanh, lúa đang buổi dậy thì

Nghe khắp nẻo, thơm lừng mùi con gái

Tôi dại khờ rụng một cánh Thiên di.

 

Hạnh phúc nào bằng được về quê mẹ

Nằm bên hiên nghe một khúc ru hời

Lim dim mắt sóng xô miền cổ tích

Có cánh cò bay trắng giấc mơ tôi.

 

Hạnh phúc nào bằng được về quê mẹ

Đón bình minh nghe âm hưởng ngày mùa

Có sợi nắng cong vàng như nốt nhạc

Tôi bùi ngùi thương lắm những ngày mưa.

 

Ôi, có hạnh phúc nào hơn như thế

Đêm quê hương chạm cuống rốn trở mình

Và tôi nghe ngọt ngào dòng sữa mẹ

Đang tuôn trào nuôi dưỡng những sinh linh.

 

Và hạnh phúc được về trên quê mẹ

Nghe hương xưa mắc cạn dưới nắng chiều

Miền thơ dại trổ mầm trong kí ức

Tôi neo mình vào một ngã dấu yêu...

;
.