RỪNG VẪN BỊ XÂM HẠI

Thứ Sáu, 10/09/2004, 08:18 [GMT+7]
In bài này
.
Rừng đước ở Long Sơn bị chặt phá để làm đùng nuôi tôm

Bà Rịa – Vũng Tàu hiện có 41.622 ha rừng và đất lâm nghiệp. Trong đó, rừng đặc dụng có 17.084 ha, rừng phòng hộ 13.700 ha, rừng sản xuất 5.900 ha. Mặc dù lực lượng kiểm lâm tỉnh đã tăng cường công tác bảo vệ rừng nhưng nhiều cánh rừng và đồi cát ven biển trên địa bàn tỉnh vẫn bị xâm hại nghiêm trọng. Hiện nay, có hàng ngàn hộ dân nghèo sống ven các khu rừng trong tỉnh, do không có công ăn việc làm ổn định, họ thường xuyên vào rừng khai thác củi, gỗ...

Khu Bảo tồn thiên nhiên Bình Châu – Phước Bửu (huyện Xuyên Mộc) là cánh rừng đang phải đối mặt với sự xâm hại nghiêm trọng. Từ đầu năm 2004 đến nay, tại đây đã xảy ra 157 vụ vi phạm Luật Bảo vệ và phát triển rừng. Hiện nay, số dân của 5 xã và thị trấn Phước Bửu sống ven rừng chiếm khoảng 50% tổng số dân của huyện Xuyên Mộc. Trong đó, có gần 300 hộ chuyên sống bằng nghề rừng và hàng ngàn hộ khác cũng sống bằng nghề khai thác rừng nhưng theo mùa vụ, chủ yếu là dân nghèo di cư từ nơi khác đến sinh sống, không có đất sản xuất, không có nghề nghiệp ổn định. Thời kỳ cao điểm, mỗi năm tại khu bảo tồn này xảy ra từ 600 – 700 vụ xâm hại đến rừng, làm ảnh hưởng đến môi trường sinh thái và việc bảo vệ nguồn gen. Trước thực trạng phá rừng như vậy, UBND tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu đã chi ngân sách hơn 11 tỷ đồng, xây dựng hàng rào dài 31,6km bao quanh khu vực phía Nam khu bảo tồn. Hàng rào này bảo vệ an toàn cho 2.270 ha rừng, từ đó, khu vực phía Nam giảm hẳn những vụ chặt phá rừng, nhưng khu vực phía Bắc tiếp tục bị xâm hại. Trong năm 2003, tại đây đã xảy ra 149 vụ vi phạm Luật Bảo vệ và phát triển rừng, trong đó có tới 29 vụ lấn chiếm 30 ha rừng làm nhà ở. Mặc dù Khu Bảo tồn thiên nhiên Bình Châu – Phước Bửu đã bố trí lực lượng kiểm soát, thành lập 8 trạm quản lý, bảo vệ rừng nằm rải rác trong khu bảo tồn, và tăng cường lực lượng cho các điểm nóng thường xuyên bị xâm hại.

Cùng với rừng ở khu bảo tồn thiên nhiên Bình Châu – Phước Bửu, nhiều cánh rừng ngập mặn của Bà Rịa – Vũng Tàu cũng đang có nguy cơ bị xóa trắng bởi nghề nuôi trồng thủy sản phát triển rầm rộ. Mặc dù cơ quan chức năng đã nghiêm cấm việc làm đùng trên diện tích đất rừng ngập mặn chưa được quy hoạch, nhưng tình trạng chặt phá rừng, lấn chiếm đất rừng để mở rộng sản xuất vẫn không giảm. Nhiều diện tích rừng đước ở xã Long Sơn (TP Vũng Tàu) đã bị chặt phá để làm đùng nuôi tôm. Trên địa bàn huyện Tân Thành cũng đã xảy ra hàng chục vụ phá rừng ngập mặn để nuôi tôm. Thời gian qua, lực lượng kiểm lâm đã lập biên bản xử phạt hành chính nhiều vụ phá rừng phòng hộ ven biển. Diện tích rừng ngập mặn bị xóa trắng lên tới hàng chục ha.

Từ đầu năm 2004 đến nay, trên địa bàn tỉnh đã xảy ra 239 vụ vi phạm Luật Bảo vệ và phát triển rừng, chủ yếu là phá rừng trái phép, chặt cây khai thác gỗ, vận chuyển, mua bán lâm sản và lấn chiếm đất rừng làm nương rẫy. Các ngành chức năng đã lập biên bản xử lý bằng hình thức cảnh cáo, phạt tiền, tịch thu lâm sản, phương tiện 220 vụ, tịch thu 60,04 m3 gỗ tròn, 67,65 ster củi, 9.261 kg than, 760 cây xà cừ, 52 động vật hoang dã và nhiều phương tiện dùng để khai thác rừng.

Không riêng gì rừng, các dãy núi và đồi cát ven biển ở TP.Vũng Tàu cũng đang bị tùng xẻo để lấy vật liệu san lấp và mặt bằng làm nhà ở. Từ năm 1998 đến nay, Công ty Lâm viên cây xanh TP Vũng Tàu đã lập biên bản hơn 160 vụ xâm hại đồi cát với nhiều hình thức khác nhau như: Khai thác, chặt cây, làm nhà ở…Đó là chưa tính số vụ vi phạm do chính quyền địa phương, lực lượng trật tự đô thị và Thanh tra Sở Công nghiệp bắt được. Mặc dù có nhiều lực lượng cùng tham gia giữ gìn các đồi cát ven biển, nhưng diện tích các đồi cát mỗi ngày lại giảm xuống nhanh chóng. Từ 441 ha năm 1998, đến nay chỉ  còn 189 ha, nếu cứ đà xâm hại như hiện nay, một thời gian nữa các đồi cát ven biển ở TP.Vũng Tàu sẽ bị biến mất.

Hiện nay, có hàng ngàn hộ dân đang sống ven các khu rừng trong tỉnh. Những người này phần lớn là dân nghèo di cư từ các địa phương khác, không có đất sản xuất, không có nghề nghiệp ổn định, đời sống rất khó khăn. Vì thế, ngoài việc làm thuê theo mùa vu,ï họ lại vào rừng khai thác củi, gỗ. Một nguyên nhân nữa là rừng rộng và phân tán ở những địa bàn phức tạp nhưng lực lượng kiểm lâm lại mỏng, do vậy, dù có cố gắng đến đâu cũng không kiểm soát nổi.

Để hạn chế các vụ chặt phá rừng và xâm hại đến rừng, thiết nghĩ ngoài sự cố gắng của lực lượng kiểm lâm, các cấp, các ngành chức năng nhất là các địa phương cần tạo điều kiện cho các hộ dân sống ven rừng có công ăn việc làm ổn định; đồng thời phải xử lý nặng hơn đối với các đối tượng vi phạm Luật Bảo vệ và phát triển rừng. Quản lý, bảo vệ và phòng chống cháy rừng không còn là công việc của một ngành chức năng,  mà là trách nhiệm của toàn xã hội.

Thu Phong

;
.