123
Phiền phức vì cái điện thoại - Báo Bà Rịa - Vũng Tàu điện tử

Phiền phức vì cái điện thoại

Thứ Sáu, 08/06/2018, 09:54 [GMT+7]
In bài này
.

Bên cạnh những tiện ích không thể phủ nhận, đôi khi chiếc điện thoại di động, đặc biệt là điện thoại thông minh (smartphone) cũng gây ra những chuyện phiền phức trong đời sống. 

Đừng quá phụ thuộc vào smartphone.
Đừng quá phụ thuộc vào smartphone.

Ra đường, chúng ta có thể quên thứ gì cũng được nhưng không thể quên chiếc điện thoại di động. Nó đã trở thành vật bất ly thân, gắn bó với chủ nhân như hình với bóng. Ngày trước có tâm lý “quen sợ dạ, lạ sợ áo quần” thì nay, làm nên “đẳng cấp” người đó còn phải kèm thêm chiếc smartphone kè kè trên tay nữa. 

Song, cũng chính vì thế mà không ít người đã bị lệ thuộc vào nó. Họ có cảm giác không thể sống thiếu nó dù chỉ… một giây, ngay cả lúc vào nhà vệ sinh, hay đã lên giường ngủ. Không có smartphone, nhiều người có triệu chứng là ảo giác lo lắng, bồn chồn, thậm chí hụt hẫng. 

Bà xã tôi là một ví dụ sinh động: Ngày cuối tuần, vợ chồng tìm ra nơi hương đồng gió nội, thư giãn sau một tuần mệt mỏi. Lúc ấy có thể gác công việc qua một bên được chăng? Không! Dù cả hai hoặc đang cùng trò chuyện với bạn bè, con mắt của cô chỉ hướng về màn hình và ngón tay di di liên hồi như đang khiêu vũ. Đã thế, thỉnh thoảng câu chuyện lại bị ngắt quãng bởi cô ấy phải kiểm tra tin nhắn, bình luận trên facebook. Tâm lý chung của những người nghiện smartphone là vậy. Họ luôn có thói quen cứ tưởng rằng, bao giờ cũng có thông tin gì đó dành cho mình?

Hồi chưa có smartphone, lúc gặp gỡ người ta có thể hàn huyên, trò chuyện, hỏi han, cùng ngắm cảnh như một cách thư giãn, chia sẻ tâm tình nhưng nay đã khác. Một hình ảnh phổ biến, dễ dàng nhận ra nhất là dù ngồi chung, cùng bàn luận công việc chung nhưng chẳng ai toàn tâm toàn ý cả. Có những lúc “bốn phương phẳng lặng như tờ” bởi ai nấy đều cắm cúi thao tác cùng “dế xinh”, không ai nói với ai một lời, nếu có chỉ là những câu nhát gừng cho phải phép! Đừng tưởng chỉ có những người trẻ mới mải mê với smartphone mà nhiều người trung niên cũng không thoát khỏi thói quen này.

Có lúc, nửa khuya giật mình tỉnh dậy, anh chồng méo mặt ngạc nhiên khi thấy cô vợ nằm sát bên vẫn đang… cười toe toét với ai đó trên màn hình smartphone. “Online với ai vậy em?”. “À, cô bạn cũ tình cờ gặp nhau trên mạng anh à”. Nghe thì nghe vậy, biết thì biết vậy nhưng rõ ràng không gian riêng tư nhất đã không còn. 

Lại có những cặp vợ chồng đang phút giây mặn nồng, bỗng nghe chuông điện thoại ầm vang như tiếng kèn xung trận khiến cảm hứng như con tàu lao dốc! Rõ ràng, khi smartphone xuất hiện mọi lúc, mọi nơi, nhiều cặp vợ chồng đã có cảm giác bất an, nghi ngờ, cô đơn và lạc lõng. Liệu rằng mấy người có thể chịu đựng được khi đang ngủ nhưng màn hình điện thoại của nàng/chàng vẫn… sáng nhấp nháy trong tấm mền. Điều này cho thấy, “người của mình” đang có ai đó chứ không phải chỉ là riêng của mình. Chỉ cần thấy và nghĩ đến đó đã thấy cáu tiết rồi!

Khi sở hữu smartphone, con người ta còn nẩy sinh tâm lý cho “cả thế giới biết mình là ai” nên vô tình lệ thuộc vào nó. Vào nhà hàng, khi phục vụ bưng bê đầy đủ thức ăn lên, những tưởng sẽ được vui vẻ thưởng thức ngay. Khoan ăn vội, em phải chụp hình “đánh dấu điểm đến” đã. Rồi, “chờ em chút nghe” để “bắn” những cái hình đó lên facebook cho thiên hạ… lác mắt chơi. Chưa xong, khi có các bình luận hoặc like phản hồi, cô nàng lại phải dừng đũa bấm, trượt…  

Thế có bực mình không chứ? Tất tần tật cảm xúc, “ai? việc gì? ở đâu?” chỉ trong nháy mắt, chỉ một phút sau là bàn dân thiên hạ đều biết rõ và bình phẩm. Khổ nỗi, người nghiện smartphone lại thích thế, thèm có cảm giác kỳ cục đó. Trong khi đó, “người thật việc thật” đang cần sự quan tâm, chia sẻ thì lại ít màng tới!

Trong các trường hợp oái oăm trên, khó có thể đưa ra một lời “góp ý” gì. Chỉ xin nhấn mạnh rằng, smartphone chỉ là một công cụ tiện ích để con người ta chủ động sử dụng chứ không phải trở thành nô lệ của nó.

LÊ MINH QUỐC

;
.