123
Xin đừng "vạch lá tìm sâu" - Báo Bà Rịa - Vũng Tàu điện tử

Xin đừng "vạch lá tìm sâu"

Thứ Sáu, 11/05/2018, 09:38 [GMT+7]
In bài này
.

Tình yêu cần những lời góp ý chân thành, đúng lúc, đúng nơi. Thế nhưng trong nhiều trường hợp, những lời góp ý thiếu tế nhị của “nửa kia” khiến đối phương cảm thấy bị xét nét khắt khe, dễ khiến tình cảm trở nên phai nhạt.

Những lời góp ý cần chân thành, đúng lúc, đúng nơi, tránh làm cho đối phương cảm thấy bị xét nét khắt khe.
Những lời góp ý cần chân thành, đúng lúc, đúng nơi, tránh làm cho đối phương cảm thấy bị xét nét khắt khe.

Nhiều đôi yêu nhau thắm thiết, xa cách dăm hôm đã thấy nhớ cồn cào nhưng cứ gặp mặt nhau là lại “đấu khẩu”. Việc nhỏ xíu, không đáng quan tâm của “người này” nhưng với “người kia” là cả “vấn đề”. Vậy là nói. Nói một lần, “người kia” có thể tiếp thu ngay, nhưng gặp bất kỳ chuyện gì cũng bị góp ý, nhắc nhở thì lập tức tự ái dâng trào dẫn đến cãi vã, giận dỗi nhau. 

Có người cho rằng, sỡ dĩ vợ chồng “khắc khẩu” là do không hiểu tính nết của nhau. Điều này không sai nhưng dù hiểu nhau đến “chân tơ kẽ tóc” mà một khi thái độ của vợ/chồng xét nét quá thì rất mệt. 

Một ngày kia, sau khi nhận lương tháng đầu tiên sau những ngày rong ruổi tìm việc, người chồng hào hứng đưa vợ đến một nhà hàng sang trọng. Đành rằng chốn này xa lạ với anh nhưng anh vẫn muốn thể hiện “đẳng cấp” một chút. Người vợ cảm động lắm. Cả hai tay cầm tay dung dăng bước vào nhà hàng. Món ăn vừa dọn lên, bỗng dưng nghe có tiếng “kêu vang” từ… vợ: “Cái khăn trắng tinh trên bàn đó, sao anh không trải lên đùi mà dùng lau tay? Anh nhìn qua các bàn khác thử xem”. Đúng như lời vợ nói, các thực khách đều làm như vậy. Nghe góp ý hợp lý, người chồng cười hề hề rồi làm theo. Thấy miếng thịt bò bít-tết ngon quá, nuốt nước bọt cái ực, anh bắt đầu cầm các dụng cụ thao tác, lại nghe: “Ơ hay, đã dặn, đã hướng dẫn, đã chỉ bày nhiều lần rồi sao anh vẫn không nhớ cách cầm nĩa, dao? Phải cầm thế này, thế này chồng yêu ạ”. Anh ngoan ngoãn làm theo ngay và nghe kèm câu khen mát lịm: “Phải thế chứ. Chồng em sành điệu đâu có thua gì ai”. 

Nhưng anh chồng vừa nhai miếng thịt bò, vừa lim dim con mắt tận hưởng vị ngon khoái khẩu, bỗng giật mình: “Trời, anh ơi là anh. Sao anh lại há miệng nhai chóp chép thế. Nhai từ từ, chậm rãi thôi, kẻo người ta cười cho”. Đột nhiên, anh cảm thấy như đang nhai phải miếng bìa cạc tông, thế là hết cảm hứng. Lời nhắc nhở này không sai, nhưng do đã quen với cách ẩm thực bỗ bã nên anh cảm thấy bực mình. Bực thì bực nhưng đố dám tỏ thái độ. Những tưởng sau đó bữa ăn sẽ ngon lành, vui vẻ, không còn gì phải nhắc nhở nữa, nhưng không, cô vợ lại tiếp: “Ơ kìa, sao anh lại vứt khăn lau tay, xương xuống đất? Anh tưởng đang ngồi quán nhậu bình dân à?”. 

Những chuyện này ai cũng có thể đã từng trải qua và cảm thấy bị gò bó hết sức. Không những thế, đôi lúc họ còn có cảm tưởng không khác gì đang sống với người khó tính khó nết không thua gì… mẹ chồng! 

Chị bạn tôi là giáo viên dạy Toán cấp 3, tính cách khô khan nhưng lại sống giàu tình cảm. Những lần về thăm ba mẹ chồng thì y như rằng, trăm lần như một bao giờ chị cũng “được” chồng “soi” từng ly từng tí vì những chuyện không đâu. Chẳng hạn, có lần, uống xong chị vui vẻ nấn ná lại trong bếp và xăn tay áo rửa dọn bát đũa. Bỗng anh chồng bước đến, đứng sát cạnh, ghé tai nói nhỏ: “Ai khiến em? Việc làm này là của Osin. Anh là con trai trưởng, em là dâu trưởng thì phải thể hiện “vị thế” trước mặt các em chứ?”. 

Lại lần khác, có cuộc họp mặt với anh em ở xa mới về, vừa tan trường là chị tranh thủ phóng xe đưa con qua nội. Anh đã vội cau có: “Trưa trầy trưa trật rồi mà giờ này em mới đến, bộ em không nhớ hôm nay là ngày gì à?”. Tất nhiên là nhớ nhưng sao anh lại không thông cảm cho công việc của chị? Đã thế, anh còn nặng nhẹ: “Chà, hôm nay có người quen kẻ lạ mà em ăn mặc thế này coi sao đặng?”. Chị ăn mặc thế nào? Vẫn là bộ áo dài sáng nay vừa đứng dạy trên lớp đó thôi. Thế mà vẫn bị “phê bình”. Ức quá đi chứ!

Đành rằng, có những lời “bỏ nhỏ” xác đáng nhưng bất kỳ lúc nào cũng “soi” không khác gì bác sĩ nhìn đâu cũng thấy vi trùng thì rất oải. Một đôi tình nhân háo hức nhắn tin, điện thoại hò hẹn cho một cuộc bát phố cuối tuần. Họ mong ngóng từng ngày, nhưng rồi sự xét nét quá thể đã khiến cuộc hẹn hò trở nên nhạt nhẽo, chẳng khác gì giữa lúc “trời hồng hồng nắng xanh xanh” lại đột ngột một trận mưa xối xả! 

Thì chuyện của tôi đây, khi vừa đến nơi hẹn hò, tôi đã nghĩ trong đầu biết bao lời vàng, câu nói hoa mỹ tặng nàng, bỗng nghe rền vang như tiếng ta-lư: “Ủa, sao cưng lại ăn mặc giống như đi họp vậy? Cũng quần Tây, cũng áo sơ mi “đóng thùng” trông cưng đạo mạo như ông già!”. Săm soi một lúc, nàng lại nhẹ nhàng như hát hay: “Anh là chúa lười. Thử cúi xuống nhìn đôi giày của anh đi? Quên đánh xi rồi phải không?”. Những tiểu tiết này đều có thể châm chước bỏ qua, không đáng để mắt đến nhưng rồi nhiều người vẫn có chuyện để “soi”!

Ông bà thường bảo: “Nhân vô thập toàn”. Ai cũng có những khiếm khuyết nhưng cuộc sống sẽ kém vui nếu ta luôn xét nét “vạch lá tìm sâu”. Vậy thì, có những chuyện đã thấy, đã gặp dù không hài lòng nhưng hãy bình tĩnh suy xét, liệu nó có ảnh hưởng đến “hòa bình thế giới”? Nếu không đáng thì hãy nhìn nhận độ lượng hơn, cảm thông hơn chứ lúc nào cũng xét nét khắt khe, thì ai chịu cho thấu?

LÊ MINH QUỐC

;
.