123
Nơi đảo xa - Báo Bà Rịa - Vũng Tàu điện tử
TẢN VĂN:

Nơi đảo xa

Thứ Bảy, 18/05/2019, 09:14 [GMT+7]
In bài này
.

Thức dậy sớm hơn mọi lần, tôi mở cửa bước ra sau nhà ngắm nhìn những luống hoa cải ánh lên một màu vàng lung linh huyền ảo. Những giọt mưa bay nhẹ nhàng, làm trong lòng dâng lên một nỗi niềm lâng lâng khó tả.

Đảo Sông Tử Tây (huyện đảo Trường Sa, tỉnh Khánh Hòa) được phủ bởi màu xanh của những cây bàng vuông. Ảnh: ĐINH HÙNG
Đảo Sông Tử Tây (huyện đảo Trường Sa, tỉnh Khánh Hòa) được phủ bởi màu xanh của những cây bàng vuông. Ảnh: ĐINH HÙNG

Hôm nay thứ Bảy nên tôi tự cho phép mình được thoải mái ngắm biển lâu hơn, được thoải mái đùa vui, đắm chìm trong mênh mông của biển, được thoải mái thả hồn mình theo từng tiếng sóng vỗ rì rào vào ghềnh đá san hô, vào bãi cát dài trắng mịn. Những giọt mưa cuối cùng vừa dứt thì cũng là lúc tấm màn đêm được kéo lên. Từng tia nắng mai dịu dàng mềm mại len qua làn mây trắng tỏa xuống biển lấp lánh ánh vàng và xuyên qua kẽ lá phong ba, bàng vuông... tạo nên những vệt sáng đậm nhạt rực rỡ sắc màu. Thật không có gì sung sướng, sản khoái hơn là được thưởng thức, được nếm, được ôm trọn từng đợt gió trong lành từ biển khơi thổi vào, ngày mới mơn man trên từng vùng da thịt.

Vậy là cũng đã được một năm tôi ra xã đảo Song Tử Tây, huyện đảo Trường Sa, nơi đầu sóng ngọn gió, nơi mảnh đất thiêng liêng của Tổ quốc sinh sống và giảng dạy. Còn nhớ lúc đi tàu ra đảo, sau gần một tháng lênh đênh trên biển do gặp áp thấp nhiệt đới, thân thể chúng tôi rã rời vì say sóng, mới bước chân lên đảo, quân và dân đón chúng tôi bằng một tình cảm chân tình. Các em học sinh ùa ra hồn nhiên đón lấy nắm tay chúng tôi như đã quen từ thuở nào, trong lòng tôi cảm thấy rất ấm áp. Thời gian dạy học nơi đây cũng giống như các trường Tiểu học trong đất liền, dạy ngày hai buổi từ thứ Hai đến thứ Sáu. Nhưng đặc biệt khác hơn đất liền là ngoài này dạy lớp ghép, một thầy đảm nhiệm nhiều lứa tuổi, nhiều trình độ khác nhau trong cùng một lớp, trong đó có cả mẫu giáo.

Quân và dân trên đảo gắn bó đoàn kết, luôn luôn giúp đỡ lẫn nhau. Những con người ở đây hiền lành chất phác. Tâm hồn họ như hương thơm của những đóa hoa bàng vuông. Hoa bàng vuông nở vào ban đêm. Hoa bàng vuông vắt kiệt sức mình để tỏa hương dâng hiến cho đời dù biết sáng ngày mai mình sẽ về với cội nguồn. Khi ngồi uống trà dưới gốc cây bàng vuông vào mỗi đêm mà có hoa nở thì thật là hạnh phúc. Hương thơm dìu dịu lan tỏa vào trong gió làm cho câu chuyện bên tách trà càng thêm thú vị, làm cho tâm hồn thêm khoan khoái bay bổng.

Tấm lòng của người dân ở đây rất thơm thảo. Nhà ai có món ăn gì đều chia sẻ cùng nhau, từ con cá, mớ rau, đĩa gỏi ốc, tô canh mướp hay cốc chè lạnh vào những buổi trưa nắng nóng. Những món ăn đơn sơ, đạm bạc là vậy nhưng chứa đựng trong đó biết bao tình cảm, tình thương. Học sinh ở đây rất hiền, chăm ngoan, lễ phép. Các em gặp ai cũng vòng tay chào hỏi dạ thưa. Các em vô tư vui chơi đùa chạy nhảy trên khắp các con đường mà không phải dè chừng, không phải sợ xe cộ như trong đất liền.

Vào những dịp lễ, Tết... quân và dân trên đảo đến nhà trường chúc mừng, thăm hỏi, động viên anh em chúng tôi cố gắng vượt qua những khó khăn nơi biển đảo xa xôi. Nơi tuyến đầu Tổ quốc, tôi cảm thấy gần gũi, thân thương như đang ở trong đất liền. Nhờ những tình cảm của quân và dân trên đảo luôn quan tâm chia sẻ mà anh em chúng tôi vơi bớt đi phần nào nỗi nhớ nhà, yên tâm công tác nơi đảo xa.

NGUYỄN HỮU PHÚ

;
.