123
THƠ - Báo Bà Rịa - Vũng Tàu điện tử

THƠ

Thứ Sáu, 02/04/2021, 18:54 [GMT+7]
In bài này
.

TỪ KẾ TƯỜNG

Bước qua kỷ niệm

Cánh hoa dầu xoay nắng

Bay nghiêng góc phố chiều

Nơi một thời áo trắng

Bước qua mùa liêu xiêu

 

Tôi một thời ngây dại

Yêu người như trẻ con

Phiến trời xanh mê mải

Đâu hay trái tim buồn

 

Ngày phai tàn cơn gió

Lá nghiêng màu để rơi

Tay ôm mùa hạ đỏ

Tiếng ve ran vào trời

 

Người vô tình khôn lớn

Tóc thương ai tóc dài

Lúc qua cầu mây gợn

Áo tím tím đầy vai

Tôi về qua trường cũ

Bóng đổ vào rêu xưa

Thương hàng cây lá rủ

Nhặt phượng rơi cuối mùa.

 

CHÂU HOÀI THANH

Cơn gió dỗi hờn

Anh về phố biển tìm em

Ngất ngây giọt nắng êm êm sóng đùa

Cát vàng giục giã nắng trưa

Chân ai nhẹ bước như vừa qua đây

 

Xa nhau chỉ một xuân này

Mà nghe cả tháng năm đầy nhớ mong

Cánh diều biếc với trời trong

Áo em tím với mây hồng núi xa

 

Bến thuyền tấp nập vào ra

Trăm năm dấu tích nhạt nhòa khói sương

Anh về tìm lại người thương

Nghe trong cơn gió dỗi hờn xa xăm…

 

BÙI ĐẾ YÊN

Hai bờ

Đêm lặng nghe Anna Pugacheva* hát “ Đôi bờ”

Những ý tứ sâu xa khiến lòng em đau nhói

Anh và em  cách ngăn bởi một dòng sông chảy

Hai bờ kia có bao giờ gặp được nhau không?

 

Nồng cháy đốt giá băng sẽ thành  ra tàn lụi

Yêu thương gặp vô tình mãi cũng phải nhạt nhòa

Cứ đáp trả những đắm say  bằng lạnh nhạt cách xa

Bài toán ấy có giải mãi kết quả cuối cùng vẫn sẽ là vô nghiệm.

 

Xin hãy hiểu cho em dù sao vẫn là con gái

Chút kiêu hãnh cuối cùng em chẳng thể quăng đi

Những định kiến xa xưa  không dám vượt qua

Biết có hối tiếc nếu  một ngày kia ta nhớ lại?

 

Bài học cũ của em  giờ với anh  vẫn vậy

Có cố gắng kiệt cùng cũng chẳng nói cho thông

Hai chúng ta như hai bờ của một dòng sông

Giống nhau cả sai lầm, dù vẫn thế  mãi bên bồi bên lở.

----------------------------

(* Nữ danh ca Liên Xô)

 

PHẠM THỊ MỸ LIÊN

Kí ức

Khẽ thôi cho mặt trời ngủ

Ban mai thì thầm gió rủ bàn chân

Tóc mai gỡ rối ngoài sân

Con chim chập chững tập tành mái hiên

Uống trà thưởng ngoạn cảnh tiên

Mơ màng kí ức bỗng nhiên tìm về

Lấp loáng cỏ mượt triền đê

Bình minh ngõ vắng lời thề xa xăm

Tinh sương thinh lặng tháng năm

Côn trùng vô thức kéo chân đỉnh trầu

Sâu róm quăng mình đi đâu

Chạy rong khắp chốn giăng câu vườn bà

Sông quê sương trải la đà

Loang vệt muối trắng mặn mà mồ hôi

Sông Thu chắt giọt tinh khôi

Qua chân Cầu Mống bồi hồi xuyến xao

Yêu hạt phù sa biết bao

Vịn bến sông nhỏ đổi trao tâm tình

Vọng qua tiếng cối thậm thình

Ta nương náu bởi bóng hình duyên quê

Nhịp sang mùa, trải cơn mê

Náo nức chân sáo quay về chốn xưa

Sông giờ ăm ắp nắng trưa

Tiếng cá quẫy nước chậm thưa biển trời

Nhớ sao chân lấm bãi bồi

Đôi dòng kí ức cuộn trào trong con

Hồn quê, phố thị vẫn còn

Ta sao vẫn nhớ … dấu son một thời.

;
.