123
TRANG THƠ - Báo Bà Rịa - Vũng Tàu điện tử

TRANG THƠ

Thứ Bảy, 03/10/2020, 08:09 [GMT+7]
In bài này
.

ĐẶNG HOÀNG THÁM 

 

Nhớ biển

 

Em nhớ gì mà chiều nay ra biển?

Chỉ thấy trùng khơi sóng bạc đầu

Cát trắng miên man dừa xanh lả ngọn

Dấu chân trần bỏ lại phía sau lưng

 

Nhớ biển quê mình những bình minh yên ả

Tàu về cảng mới, cá đầy khoang

Nắng nhuộm nâu hồng màu da thủy thủ

Đời vẫy vùng sóng cả gió xa khơi

 

Anh kể cho em nghe chuyện nơi đảo xa

Có những chàng trai tuổi đời rất  trẻ

Đêm tuần tra ngắm ngôi sao biển

Lấp lánh chập chờn như mắt người yêu!

 

Em nhớ biển những ngày dông bão

Gió dập dồn sóng dữ phía khơi xa

Tàu anh về buông neo bến vắng

Biển bình yên ta lại có nhau...

---------

 

TRẦN ĐỨC TÍN

 

Dan díu buồn

 

Có những ngày chợt nắng chợt mưa

tôi vẫn ngồi đây chờ một mùa thương cũ

có ai vá lá sầu đâu mà tôi mang về ướp lại

chút đau khổ còn thật thà như lát cắt hôm qua

 

đã hẹn nhau từ tiền kiếp

em xa vắng làm gì

lỡ hẹn nhau từ muôn kiếp

em mãi là người đi

 

đêm nay là đêm nào

tôi về trên Bến Cát

chân tôi có lang bạt

để em dan díu thương

 

có những con đường mãi mãi là xa lạ

tôi không dám gọi tên

xanh xao lòng phố nhỏ

tôi tự nuôi nấng buồn.

-----

 

QUÁCH LAN ANH

 

Đắng cay này...

 

Ta trở lại vườn yêu trong kí ức

Nơi khô cằn cỏ mọc những xanh rêu

Đời ngắn ngủi chỉ tính bằng gang tấc

Nên yêu thương cũng bay vụt ngang chiều

 

Cố nhân ạ! chỉ là ta vẫn tiếc

Một vòng tay ấm áp vẫn chưa tròn

Kiêu hãnh lắm và ngang tàng quá đỗi

Lệ tủi hờn còn vương mãi môi son...

 

Từ độ ấy cõi lòng ta hoang phế

Lá úa tàn rơi rụng giữa mùa thu

Môi vẫn hát bản tình ca ngày cũ

Tim vẫn đau âm ỉ đến bây giờ...

 

Xin em đấy người đàn bà hoang dại

Ngủ yên đi khi trời sắp sang mùa

Đừng khát nữa khoảng trời yêu vụn vỡ

Đắng cay này xin gửi những ngày xưa...

 
;
.