123
Một phương trời nào đó - Báo Bà Rịa - Vũng Tàu điện tử

Một phương trời nào đó

Thứ Sáu, 22/05/2020, 20:43 [GMT+7]
In bài này
.

Ở một suy nghĩ nào đó tôi từ chối viết về chị. Tôi đã từng rất tôn sùng chị, tôn sùng theo kiểu ngưỡng vọng ở cách sống và những gì chị đạt được. Mà xét cho cùng đến tận bây giờ khi trái tim của tôi đột nhiên chia thành hai nửa, thì đâu đó lòng kính trọng ấy vẫn chưa bao giờ thuyên giảm. Thế nhưng, cuộc sống của mỗi người không hẳn chỉ có một đường thẳng đơn giản và người ta cứ việc đi trên con đường đó cho đến cuối cuộc đời. Tình cảm cũng vậy chẳng thể nào yêu quý ai đến mãn, từ những lối rẽ khác nhau, đột nhiên cách tôi và chị nhìn nhau dần khác, khi suy nghĩ đã khác, mọi hành động đều trở nên dư thừa.

Minh họa: MINH SƠN
Minh họa: MINH SƠN

Chị là người duy nhất lắng nghe tôi. Ở cùng một khu phố, hai căn nhà trái ngược nhau, chị ở trong căn biệt thự sáng loáng còn tôi chỉ là cô sinh viên đang thuê trọ. Hơn nhau dễ đến chục tuổi dường như không phải là khoảng cách xa xôi lắm, trông chị vẫn rất hiện đại và thức thời. Chúng tôi rất hợp tính nhau trong cả cách ăn uống và sở thích, còn những điều mà không giống  nhau, vì sự thân tình của cả hai chúng tôi cũng sẽ cố tìm ra điểm giống. Thậm chí nhiều khi tâm sự về mẫu đàn ông lí tưởng, chị thì thích đàn ông bằng tuổi, tôi thích đàn ông lớn hơn mình cả chục tuổi, tưởng là khác nhưng suy nghĩ một hồi thì chị lại lí sự: “Nói một cách nào đó thì chúng ta thích đàn ông sàng sàng tuổi nhau rồi còn gì”. Và chúng tôi lại bật cười rằng liệu có bao giờ chúng ta sẽ yêu cùng một người không nữa.

Chị là một người phụ nữ cô đơn, cái cô đơn trưởng thành lắm anh theo đuổi nhưng chị không màng. Chị bảo chị đã có người để nhớ thương nhưng anh ta không thuộc về chị, còn tôi khi ấy, chỉ là một cô sinh viên đại học bé bỏng, nào đã biết nhớ đến ai, nên mỗi khi nghe chị tâm sự mỏng về một hình dung thì chỉ biết lắng nghe, khuyên nhủ bằng những kiến thức có trong sách vở chứ nào phải tình cảm mình. Những lúc kể về anh ta, chị vẫn hay hút thuốc. Tôi không lạ những người đàn bà đốt thuốc đốt cả cuộc đời, hơn nữa, với tính khí của chị, đắm chìm trong khói thuốc và bia rượu, dường như những người đàn bà thành công đều thế, tôi lại thấy bình thường. Chị vẫn hay bảo tôi:

“Chúng ta khác xa nhau quá, em như một quả trứng khiến chị muốn nâng niu, còn chị như một thứ đồ gì đó người ta quăng quật ở đâu cũng sống được”.

Mỗi lần chị nói thế tôi đều thấy nỗi buồn ánh lên trong mắt chị. Đã nhiều lần tôi thầm tự hỏi: Những bữa tiệc rượu xa hoa và cả những lần đi chơi thâu đêm liệu có bao giờ chị vui chưa hay vì làm ăn chị phải thế? Hay… người đàn ông mà khiến chị lụy tình ấy, người ta có biết đến tình cảm của chị không? Nhiều đêm khi say khướt chị vẫn hay trêu tôi “anh ta là giảng viên trường em đấy, hay chị giả vờ đến đón em để được thấy anh ta?”. Và lúc ấy vừa chăm chị tôi lại vừa bật cười: “Chị mà yêu thầy giáo cơ đấy, kì lạ, em cũng thích một người chồng là thầy giáo”.

Khi tôi tốt nghiệp, tôi có người yêu. Người tôi yêu cũng là thầy giáo tôi khi trước, một người đàn ông chững chạc hơn tôi chục tuổi. Tôi vẫn dành cho chị một khoảng trời riêng và người ấy một nửa cuộc sống của tôi như thường nhật, có điều tôi ít khi kể với chị về người ấy. Làm đau lòng một người cô đơn bằng niềm vui của mình là lối sống không phải cách. Tôi vẫn luôn muốn có thể làm điều gì đó cho chị, bằng tất cả sự kính trọng mà chúng tôi đã có suốt những năm tháng ở cạnh nhau và chị đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Cũng may, ít ra, tôi thi thoảng có thể nhấp cùng chị một ly bia nhẹ để chị khỏi cô đơn. Mỗi lần say chị lại nhắc về người đàn ông ấy. Đó là mối tình đầu của chị, làm chị khắc cốt ghi tâm. Hai người thậm chí đã nghĩ tới chuyện kết hôn sau khi tốt nghiệp đại học. Thế rồi, khi chị ra trường, cơ hội du học đến, giữa anh ta và cơ hội, chị chọn cơ hội… Chị trách lúc ấy chị còn non nớt quá, tháng ngày nơi đất khách là tháng ngày chị thấy có lỗi với anh ghê gớm. Về nước chị lập công ty riêng và nhanh chóng thành đạt, chị nghe anh làm thầy giáo… Thế mà thoắt cái cả hai người đã bước sang tuổi ba lăm.

“Sao chị không gặp lại anh? Trong khi biết chỗ anh làm? Chị phải gặp để ít nhất một lần được nói lời xin lỗi, một lần được nói ra tình cảm chị. Có thế mới khỏi day dứt. “Em đi cùng chị nhé? Chị không đủ dũng cảm”. “Vâng”.

Buổi gặp mặt ba người khi ấy nóng bức hơn cả một trời nắng cháy. Tôi đã ngờ ngợ nhưng vẫn không muốn tin. Và dường như chị cũng thế. Chúng tôi đủ hiểu nhau để có thể biết được người mà cả hai cùng nhớ thương là ai, chỉ có điều cả hai đều không muốn đối mặt. Chị kéo tôi đi cùng để xác nhận, tôi khuyên chị nên đi để chắc chắn. Rằng người mà tôi đang hẹn hò kia cũng chính là người đàn ông chị yêu thương. Chúng tôi cố phủ nhận nghĩ suy của mình rằng không thể nào có chuyện cả hai cùng yêu một người đàn ông. Thế rồi, có lẽ là tôi nhận ra trước, rằng người tôi yêu giống hệt người chị kể và chị, vì luôn dõi theo người ấy, hẳn cũng biết tôi đã yêu phải người đàn ông chị yêu. Chỉ có anh ngơ ngác như không hiểu gì. Và lời tỏ tình của chị mãi không bao giờ được nói nữa.

Sau ngày ấy, dù chỉ cách một bức tường tôi và chị có cảm giác như đang ở nơi nào xa lắm. Phía trước là hư không, phía sau là kỉ niệm, chẳng biết bên nào khiến người ta cảm thấy nhói đau hơn. Tôi không thể đơn giản nhường anh cho chị, tôi không ích kỉ chỉ có điều như thế là trêu đùa tình cảm của cả ba chúng tôi. Còn chị, dù tôi không phải người có lỗi, nhưng có được anh đã là điều chị khó mà tha thứ. Cứ thế, dù chúng tôi cố hàn gắn bằng những lần đi ăn hay mua sắm cùng nhau nhưng giữa hai người nếu có một câu chuyện không thể nào chạm đến thì vô cùng khó xử. Sau dần, trong những điều thường nhật đột nhiên chúng tôi lại có những cuộc cãi vã, vì tôi và chị không còn hiểu và thông cảm cho nhau như trước. Có những điều thực đơn giản nhưng khi giữa hai người có một mầm nhú không hiểu nhau thì đột nhiên trở thành vực thẳm lớn. Chúng tôi ít nói chuyện hơn. Khi người ta xa nhau, người ta không còn hiểu đối phương nghĩ gì nữa.

Ngày mai chị chuyển đi, chị muốn tập trung phát triển sự nghiệp ở Hà Nội. Nhưng, sao gấp thế chị? Sao chị không báo em sớm?

Chị xoa đầu tôi: “Có chi đâu, bé con của chị? Thấy em khóc sướt mướt từ ngày này qua ngày khác khi xa chị à? Đau lòng lắm”. Và như chợt thấy vẻ mặt như “liệu có phải…” của tôi chị vội cốc nhẹ tôi - Không phải như em nghĩ đâu, đơn giản, chị muốn bắt đầu một cuộc sống mới.

Thế rồi, chị đi thật. Ngày chị đi tôi vẫn tiễn chị, vẫn ôm chị, vẫn luôn cảm thấy có lỗi như mình là người đã cướp mất một khoảng trời hy vọng nào đó trong chị. Còn chị, cho tới phút cuối cùng vẫn nở nụ cười thật tươi như ngày đầu chúng tôi gặp, khi cách nhau một bức tường, với qua hỏi tôi:

“Bé con, ăn gì đấy? Cho chị ăn cùng với được không?”…

 Truyện ngắn của LÊ HỨA HUYỀN TRÂN

 
;
.