123
Những chiếc áo màu xanh da trời - Báo Bà Rịa - Vũng Tàu điện tử

Những chiếc áo màu xanh da trời

Thứ Sáu, 02/08/2019, 08:05 [GMT+7]
In bài này
.

Món quà đầu tiên Thiện tặng chị là chiếc áo màu xanh da trời. Năm chị 29 tuổi, lần đầu biết yêu. Anh 32 tuổi. Anh bảo, là lần cuối biết yêu.

Hai năm, đủ để hai người đã ở tuổi chín chắn quyết định cột đời nhau bằng tờ đăng ký kết hôn và tin đó là cuộc hôn nhân hạnh phúc. Đó là ngày mưa dài lê thê vào tháng 7. Ngày chọn áo cưới, anh thờ ơ với các váy áo màu trắng, màu hồng, chỉ thích chiếc áo cưới màu xanh da trời đứng lẻ loi nơi góc phòng. Chị chiều chồng, bỏ sở thích màu hồng. Chị lấy chiếc váy trắng tinh khôi và màu xanh biển mát dịu.

Mẹ chồng chị mê mải những mũi kim may áo cho trẻ sơ sinh. “Mẹ, có biết con trai hay con gái đâu mà mẹ cứ may”, chị trang trí lại bình hoa sen, bắt chuyện. “Kệ, tao cứ may cho vui. Sơ sinh trai gái gì mặc cũng được”. “Siêu thị có hết rồi, may chi cho cực”, anh xen vào. Bà mẹ lườm nguýt con trai: “Mày có lớn mà không có khôn”. Hương sen cuối mùa tinh khiết toả lan căn phòng. Họ hạnh phúc như thể đang đón chờ một thiên thần bé nhỏ.

Thiện là người vô tư nhưng chị thì rối bời mỗi khi thấy mẹ ngồi may áo. “Thụy à, phụ nữ không có con ngày xưa người ta gọi là cây độc, vợ chồng con thử đi khám xem kẻo thiên hạ lắm điều tiếng”… Anh lảng tránh tất cả cuộc hẹn khám hiếm muộn của chị. Dù mẹ nói hay không thì sau 3 năm, chừng đó thời gian cũng đủ để người phụ nữ 35 như Thụy cuống quýt lo toan chuyện con cái. Chị tự nhủ, có lẽ bản năng đàn ông khiến anh ngại, không dám đối diện bất cứ nguy cơ nào có thể ảnh hưởng đến mình.

* * *

Thụy bắt đầu nhận ra chồng lơ là với mình. Anh vẫn tốt như thế, vẫn chu đáo như thế, nhưng sự nồng nhiệt những giây phút riêng tư thì không còn nữa. Rồi chị nhận ra đề tài trò chuyện giữa vợ chồng bây giờ chỉ là những việc cần thiết trong nhà, nghĩa vụ gia đình, họ hàng… Những câu chuyện về tương lai, con cái có khi là xa xỉ, đều bị anh tránh nhắc tới. Chị có nhắc thì anh đánh trống lảng, gạt đi. Anh chẳng quan tâm đến việc chị ốm đi hay mập lên, dù sự thay đổi của chồng chỉ 2 tuần qua khiến chị sút đi hẳn 2 ký lô. Thi thoảng, anh nhìn chị từ sau lưng, chất chứa điều gì muốn nói nhưng khi chị ngoảnh lại thì anh quay đi, thái độ như che giấu điều gì đó... Chị thấy thật buồn cười cho những giây phút áy náy của anh. Vợ chồng với nhau yêu nhau đến vậy, khi thay đổi chỉ có thể là tránh né và áy náy thôi sao.

Chị đã bắt đầu cố ý chọn nhiều chiếc áo xanh màu da trời, màu anh yêu thích. Nhưng đến lúc anh dần lơ là luôn chuyện chăn gối thì chị nản, nản thật. Thụy tự an ủi mình, có lẽ anh mệt mỏi vì công việc, hoặc vì lấy nhau lâu, sự đam mê cũng giảm dần đi và dần đến chỗ nhàm chán. Chị bắt đầu suy nghĩ cách “hâm nóng” tình yêu. Tủ quần áo có thêm nhiều chiếc áo xanh da trời hơn, đồ ngủ lụa là, quyến rũ hơn, những bình sen sang trọng trang trí nơi góc phòng được chăm chút hơn. Nhưng chưa kịp áp dụng chiêu sách nào thì chị phát hiện ra điều phũ phàng: anh có bồ. Cay đắng hơn, người đàn bà ấy thua chị về mọi mặt: già, mặt mũi thân hình đều thô cứng, khắc khổ, làm một công việc nhàm chán và gu thẩm mỹ rất quê mùa. Người ấy từng có chồng nhưng đã ly dị. Và từng là bạn thân của anh.

Cậu em trai kết nghĩa của anh kể cho chị, hễ có thời gian là anh đến ngôi nhà của người đàn bà đó ở một nơi khá xa thành phố. Một ngôi nhà nhỏ nằm cuối con hẻm. Nhiều khi họ cùng nhau ra ngoài, tuy che kín mặt nhưng điệu bộ vô cùng thân mật, kiểu thân mật đằm thắm của một cặp vợ chồng đã chia sẻ ngọt bùi và cả cay đắng nhiều năm. Chị thấy đau thắt cả tim, vì chưa đầy 3 năm lấy nhau mà ái ân đã nhạt nhẽo như vậy, và cái ấm áp vợ chồng ấy, anh dành cho người khác. Thậm chí, chị nghĩ rất tàn nhẫn, thà anh “mèo mỡ” với những cô chân dài, ngực bự, chỉ có với họ những đam mê xác thịt thì chị đỡ đau hơn. Thà anh cặp bồ để kiếm đứa con trai như mong đợi của mẹ thì chị còn chấp nhận, đằng này…

Chị không thể tìm được lý do nào giải thích việc anh thờ ơ với mình để đắm đuối trong mối tình tội lỗi với người đàn bà khác. Thời gian anh dành cho gia đình ít hẳn. Chị tự dày vò mình, tưởng tượng ra cảnh anh đang hạnh phúc trong ngôi nhà nhỏ ven sông mà nước mắt chan chứa.

* * *

Quán cà phê cuối tuần nằm trong con hẻm vắng khách. Thụy đưa bàn tay nhỏ bé khuấy ly cà phê sữa nóng. Thức uống ngọt có vị đắng này đã thành quen thuộc với chị sau nhiều đêm thức chờ chồng. Chị nói với chồng rằng đã biết về sự phản bội của anh, và yêu cầu giải thích. Và dù chị như con rối, từ giận giữ quát tháo đến vùi đầu khóc lóc, anh chỉ xin lỗi với vẻ mặt vô cùng khổ sở mà không giải thích một lời. Anh thờ ơ đến vô cảm: “Mình chia tay nhau, em nhé!”.

Cảm thấy bị xúc phạm nặng nề, chị lau nước mắt bước ra khỏi quán. Hai ngày sau, vẫn quán cà phê cũ, Thiện nói đã quyết định kể cho chị nghe mọi chuyện. Chị ấy là vợ một người bạn vong niên của anh, họ gặp nhau khi anh mới 20 tuổi. Vợ chồng họ đã coi anh như người em và giúp đỡ rất nhiều. Và anh đem lòng yêu chị ấy. Rồi anh quyết định không gặp nhau nữa để tránh chuyện “lửa gần rơm”. Thế nhưng, anh vẫn luôn yêu chị ta, vì lý do đó mà các mối tình sau đó của anh đều kết thúc cực kỳ chóng vánh, cho đến lúc anh gặp và cưới Thụy. Gần đây, họ tình cờ gặp lại, và anh được biết người tình cũ ly dị đã lâu.

Chị ngồi lặng như đá nghe chồng kể, nước mắt không rơi nổi nữa. Đến lúc ấy Thụy mới nhận ra rằng trong tình yêu với chị, anh chưa bao giờ tỏ ra quá say đắm. Chị đã biện minh do tính chất nghề nghiệp anh khô khan nên anh như vậy, hóa ra…

“Vậy bây giờ anh định sao đây?”. Chị ngừng khuấy những viên đá lạnh, nhìn thẳng vào mắt anh. Nơi mà trước đây chị từng cảm nhận được tất cả bình yên, ấm áp. Anh đưa mắt nhìn ly chanh muối tránh ánh nhìn của chị, ánh mắt ấy sao bây giờ khiến chị chông chênh quá thể. Anh nói, chắc chắn sẽ kết thúc mối tình tội lỗi đó, tội lỗi ngay từ những ngày đầu khi anh còn là bạn với chồng chị ấy. Nhưng anh nói anh không thể cắt đứt ngay lập tức được, chị có thể chờ hoặc chia tay…

Mẹ chồng chị đã mấy lần đến gặp người đàn bà ấy, chỉ mong cứu gia đình bên bờ vực đổ vỡ. Bà cũng kinh ngạc không hiểu sao con trai mình có thể phụ bạc, hy sinh gia đình để đắm đuối với một người đàn bà như vậy. Những người quen, thân gia đình đều lắc đầu ái ngại khi nói về anh như một kẻ tội đồ. Anh đề nghị chị ly hôn. Anh nhận hết lỗi về mình và nói rằng không thể dứt khỏi người phụ nữ đó. Anh nói anh yêu chị ta, hình như họ nợ nhau và lạc nhau từ kiếp trước, còn kiếp này anh nợ chị nhưng sẽ không trả được, có lẽ phải kiếp sau. Chị bật cười tưởng phát điên. Mẹ chồng hoảng sợ, dọa từ con nếu anh bỏ vợ. Nhưng Thụy biết điều đó chẳng ích gì, anh dù thế nào cũng là vật báu duy nhất cuộc đời mẹ mà.

* * *

Thụy quyết định theo học một khóa ngắn hạn về kinh tế ở Singapore. Lấy lý do là để trau dồi chuyên môn, nhưng thực hất là để lấp đầy những ngày không có anh. Chị không thể kìm những cơn sóng ngầm trong lòng gầm lên từng cơn khi qua những góc phố, con đường quen đã từng tay trong tay với anh. Mùa yêu thương đã có biết bao góc quen ấy, để lúc này đi đâu cũng thấy quặn một niềm đau.

Ngày dọn đồ lên đường, tay Thụy vô tình xếp những chiếc áo màu xanh. Chị lẳng lặng gạt ra. Rồi xếp vuông vắn lại, chị cất trong chiếc giỏ ở ngăn dưới cùng của tủ quần áo, chỉ đựng đồ cũ không còn mặc nữa. Thụy thấy nặng lòng khi nhìn màu áo xanh màu trời.

Tưởng đã yên thì Thụy phát hiện có mầm sống be bé phập phồng trong mình. “Thai 5 tuần nhé”. Bác sĩ mỉm cười thông báo. Chị mỉm cười đáp lại. Đầu trống rỗng. Tới lúc bình tĩnh lại, chị sực hốt hoảng khi nghĩ thương đứa con sinh ra trong đổ vỡ. Thụy gọi báo cho mẹ chồng trong vô thức. Giọng mẹ chị hốt hoảng: “Con về ngay đi, về với mẹ. Thằng Thiện nó không còn sống bao lâu nữa…”. Tai chị ù đi, giọng mẹ vỡ òa trong nước mắt.

Ung thư giai đoạn cuối. Căn bệnh ấy trước đây chị tưởng chỉ dễ bắt gặp trong phim Hàn Quốc thì giờ lại rơi vào người chị thương yêu nhất. Chị không thể hiểu, vì sao mình có thể ngồi bình tĩnh mà làm chỗ dựa cho mẹ chồng. Bà vừa khóc nấc không thành tiếng vừa kể lõm bõm câu chuyện, tiếng được tiếng mất.

“Lẽ ra, mẹ không thể nói con biết tình trạng bệnh tình đó. Cũng như không thể nói chuyện mối quan hệ trước đây của nó chỉ là màn kịch, đó chỉ là mối quan hệ bạn bè, con ạ. Nó làm thế để con rời xa nó, làm lại cuộc đời. Con còn nhiều cơ hội. Thằng Thiện nó cầu xin mẹ giữ bí mật. Con cầm lấy, sau khi con đi, mẹ dọn nhà và tìm được cuốn nhật ký, nó viết riêng cho con”.

* * *

Thụy xếp hành lý trở về lại mái nhà ngan ngát hương sen ngày nào. Những chiếc áo xanh đã gấp lại từ lâu. Chẳng biết anh còn nhìn thấy chị mặc màu anh yêu thích đến lúc nào. Chị chợt tiếc và trách mình những ngày giận hờn, những chiếc áo bị xếp lại vô cớ trong giỏ. Thụy khóc nấc. Suốt đêm qua, chị đã thức trắng với những dòng nhật ký mang hơi thở ấm áp của anh.

Ngày 20 tháng 5…

Khuya lắm rồi, anh ráng làm thêm chút nữa. Không thể lo cho em hết cuộc đời thì chí ít cũng có một tài sản gì để lại cho mẹ, cho em. Anh biết, giờ này có khi em lại uống cà phê thức đợi anh về. Nhưng thà thế còn hơn để em thấy anh lao như thiêu thân kiếm tiền và có thể gục ngã bất cứ lúc nào. Anh sợ…

Ngày 12 tháng 6…

Anh chỉ có thể nhìn âu yếm em từ phía sau lưng và khi em quay mặt nhìn đi hướng khác. Giá có thể ôm em để giãi bày tất cả. Để khẳng định với em rằng em là tình yêu cuối cùng. Nhưng thôi, hãy cứ để em nghĩ anh là kẻ phản bội, để em ra đi... Ngày em đi, anh đã mong nhìn chiếc áo xanh, màu mà em hay mặc vì anh, lần cuối. Vậy mà em mặc áo khác. Dù sao, anh cũng là người có lỗi.

Ngày 29 tháng 7…

Có thể rồi em sẽ khóc nếu đọc những dòng chữ này. Thôi nào, đừng khóc, bé con. Điều ý nghĩa cuối cùng trong cuộc sống, đó là anh được sống trọn hạnh phúc khi có em. Ba năm ngắn quá, nhưng còn hơn người ta sống với nhau 30 năm, 60 năm mà phải sống chịu đựng nhau, phải không em???

Truyện ngắn của: VÕ THU HƯƠNG

;
.