Nhớ mùa trăng cổ tích

Thứ Sáu, 06/10/2017, 09:39 [GMT+7]
In bài này
.

Trăng những ngày sắp rằm khuyết mỏng lưỡi liềm, cánh non kiêu hãnh mở về phía hy vọng, chờ ngày tròn đầy. Tôi thấy chộn rộn những nỗi vui khó tả khi nhấp ngụm trà sen uống lao xao bình yên trong đêm trăng non. Trăng Thu.

Lòng tôi đã rộn ràng cắc cắc tùng tùng theo nhịp trống bọn trẻ lắc lư cùng đèn đường dưới phố ngay cả khi đang nấu ăn. Tiếng cơm sôi, mùi xào nấu lao xao cùng tôi. Tôi lùa bọn trẻ ăn tối nhanh để còn học bài. Gác lại việc nhà, tôi ngồi đây uống trà cùng trăng. Trăng nhìn tôi dịu dàng như ngay giờ đây tôi đang dịu dàng cùng chính tôi. Tách trà ấm sóng sánh trăng. Tôi thích thú uống từng ngụm vàng. Mùi trà hay mùi trăng thơm tho quá đỗi. Tôi lạc vào vườn trăng, giữa đầm sen thơm mát, giữa bao la sao trời và bát ngát hương gió. Thì thầm, tôi hát đôi câu bình yên.

Tôi gặp lại tôi của những mùa trăng trước theo chúng bạn bì bõm lội hồ ngắt trộm bông súng. Trăng đồng lõa dõi theo, khích lệ, cổ vũ. Những  khúc khích, thì thầm thi thoảng vỡ ra rung rinh theo trăng. Chả biết hồ súng này của ai, nhưng ai đi qua chúng tôi cũng sợ, thấy bóng người lớn là luống cuống xô nhau chạy nháo nhào. Có đứa còn bị trượt chân, ngã sấp mặt xuống nước, bùn đất lấm lem nhưng không dám khóc vì sợ bị phát hiện. Trăng giữ giùm những bông súng rớt trên đường chạy trốn. Nhờ ánh trăng, chúng tôi phân biệt được bông cuống dài là của thằng Tý, bông cuống ngắn là của cái Na. Cái Choắt mắt cận chẳng phân biệt được bông nào là của mình, chỉ biết mình cũng vừa rơi mất một ít. Mặt nó buồn xo nhìn chúng bạn lồm cồm bò ra khỏi bụi rậm lượm hoa. Chúng tôi gom hoa lại chia đều. Dài ngắn chi rồi cũng là của nhau hết. Đứa vừa mếu máo lại là đứa cười tươi nhất. Ánh trăng soi rõ ánh nhìn ấm áp của nó dành cho bè bạn. Trăng soi tỏ những trận chọi cỏ gà sống mái. Đứa thắng chưa kịp hưởng thụ thành quả đã phải xí xóa cười huề vì mải dỗ dành đứa bị thua đang ấm ức sắp khóc. Trăng hiền từ dõi theo, thấy đứa thắng đứa thua khoác vai nhau đi về, còn hẹn hò nhau ngày mai gặp lại.

Có mùa trăng nào rộn ràng hơn trăng Trung thu. Tim chúng tôi nhảy múa tùng tùng dinh dinh theo trống hội. Đứa nào đứa nấy hối mẹ cho ăn cơm sớm rồi hớn hở xách đèn ra ngõ. Đèn kéo quân đủ loại, ống lon dán xanh đỏ tím vàng, đèn ông sao chắp vá hết giấy này giấy nọ, nét chữ nguệch ngoạc đôi lúc còn hiện trên nền tường vì có đứa xé tập làm đèn. Con ngõ đựng đầy trăng. Người lớn râm ran uống trà, trò chuyện, con nít xôn xao bánh kẹo. Kể cả ngày mai phải đến lớp thì đêm nay sách vở cũng bay theo trăng hết. Lớp trước bảo lớp sau rằng, sau đêm Trung thu, cô giáo hiền ơi là hiền. Cô chẳng hỏi bài, cũng chẳng kiểm tra. Sau đêm phá cỗ, lớp học cứ im phăng phắc vì… sợ. Nhưng rồi cũng qua hết, cô giáo hiền như trăng.

Bây giờ, phố rực rỡ ánh đèn. Trăng cô đơn trên cao. Hạ giới đã bớt những cặp mắt ngóng chờ. Người phố đã bị lệ thuộc vào ánh đèn cao áp. Trăng vẫn khuyết rồi lại đầy. Nhưng trăng có biết, sau ô cửa sổ, vẫn có người bối rối tự tình cùng trăng. Như tôi đêm nay. Như đêm mai, đêm mốt, tôi rủ rê chồng, con xuống phố. Tôi sẽ kể cho các tình yêu của mình nghe về những mùa trăng cổ tích tôi đã may mắn được dựa vào, ấm áp, dịu dàng như dựa vào tình thân.

NGUYỄN HỒNG

;
.