Một cuộc hẹn hò

Thứ Sáu, 20/10/2017, 11:12 [GMT+7]
In bài này
.
Minh họa của MINH SƠN
Minh họa của MINH SƠN

Một đời mình rửa tổng cộng bao nhiêu cái chén? Ý nghĩ đó cứ vơ vẩn trong đầu Quỳnh Mai mấy hôm nay. Nàng thấy đời mình đều đều đến phát chán, trôi tuột theo lớp xà bông rửa chén, mỗi ngày hai lượt.

Tối nào cũng vậy, nàng không ngăn nổi tiếng thở dài khi rửa chén xong quay ra đã thấy chồng ngủ ngon lành trên sô-pha, tờ báo đọc dở buông rơi bên cạnh, trong lúc ti vi vẫn chưa đến phần dự báo thời tiết. Hình ảnh ấy chẳng còn gì liên quan đến anh sinh viên trường Dược nồng nhiệt đã khiến nàng mất ăn mất ngủ gần chục năm về trước. Nàng cũng trở nên lười biếng, thành người phụ nữ trễ tràng, khác hẳn với cô hoa khôi sinh viên Văn khoa năm nào.

Gần đây, chả biết có tâm sự gì, chồng nàng bỏ quên giấc ngủ ấy. Ăn tối xong, anh thường lui về phòng làm việc và ở lì trong đó đến khuya. Nàng thoáng chút thắc mắc nhưng hàng tá công việc nội trợ phải hoàn thành trong buổi tối khiến nàng nhanh chóng quên đi. Nàng cũng thấy nhẹ nhõm, bởi như một trùng hợp ngẫu nhiên, gần đây nàng cũng có tâm sự nho nhỏ.

Cách đây gần 2 tháng, khi nàng đang chat bỗng có một cái tên lạ nhảy vào đề nghị làm bạn. Bản tính cởi mở, nàng chấp nhận ngay. Cũng phải nói thêm rằng thời gian ở cơ quan với nàng là thư giãn nhất trong ngày. Nàng thoải mái dạo web, tám đủ thứ chuyện trên trời dưới biển với bất cứ ai đang online. Những lúc đó, nàng luôn có cảm giác được trở lại với thời con gái vô tư lự, có thêm chút kích thích để nàng sống qua triền miên tẻ nhạt.

Nàng và người lạ đó nhanh chóng thân thiết. Đơn giản, hầu như ngày nào khi nàng vào Messenger cũng đã thấy tin nhắn của người đó hiện ra trước mặt. Bao giờ người đó cũng để nàng là người chủ động chấm dứt cuộc chat. Đầy tinh thần ga-lăng của một người đàn ông. Không hiểu sao ngay từ lần đầu tiên, nàng đã cảm giác đó là một người đàn ông. Phán đoán của nàng được giải đáp bằng một nụ cười xòe tinh quái. Tinh quái? Phải, đó chính là cảm giác của nàng, đúng lúc ấy.

Dần dà, Quỳnh Mai tương tư người lạ - nay đã thành quen đó. Ngày nào vào chat mà nick của anh tắt đèn im lìm, nàng cảm thấy thực sự hẫng hụt. Kể cũng lạ, hai người toàn nói những chuyện đâu đâu, nếu bảo kể lại chắc chả có nội dung gì cụ thể, vậy mà có những hôm say sưa quá, Quỳnh Mai sẵn lòng hy sinh luôn giấc ngủ trưa bao nhiêu năm nay nàng vẫn cẩn thận gìn giữ. Những hôm cơ quan liên hoan đành mất mấy chục phút quý báu đó, cả chiều nàng hầu như không có tâm trạng làm việc. Nhưng nếu thức trưa để chat thì cảm giác lâng lâng theo nàng vào tận giấc ngủ đêm.

Lần đầu anh ta hỏi: “Sáng nay em ăn gì”, Quỳnh Mai ngớ người ra một lúc. Ừ nhỉ, đã lâu lắm rồi nàng không có một bữa sáng đúng nghĩa. Thường thì nàng tranh thủ ăn vội mấy mẩu bánh quy trong lúc giục giã đứa lớn ăn nhanh cho kịp giờ đi học, không thì nàng sẽ ăn nốt chỗ cháo còn lại của con bé trước khi chở nó đến nhà trẻ. Cũng nhiều hôm, nàng và vội chén cơm nguội. Thế là qua một bữa sáng. Cơ quan nàng giờ giấc nghiêm ngặt. Hôm nào nàng cũng phải nỗ lực mới kịp có mặt đúng giờ quy định vào 7h30.

Lần khác anh chàng kia lại hỏi: “Em và chồng có ổn không?”. Lần này thì Quỳnh Mai bối rối thật sự. Đó là câu hỏi khá khó với nàng, một phần vì nàng chưa bao giờ đặt ra câu hỏi đó, ngay cả trong ý nghĩ. Và nàng còn thêm phân vân vì bất chợt trong đầu lóe lên một ý, biết đâu anh ta sẽ thấy vui hơn nếu vợ chồng nàng không suôn sẻ. Quỳnh Mai không rõ từ bao giờ nàng cứ thấy mình phải lo cho cảm xúc của người khác như thế. Sòng phẳng trong vụ này, nàng có nghĩ về quyền lợi của mình. Nhanh chóng, nàng trả lời, trước khi kịp suy tính kỹ càng: “Không ổn lắm”.

Ngay lập tức, bên kia gửi đến 3 dấu hỏi to đùng. Quỳnh Mai ước gì mình có thể gửi lại một cái lắc đầu. Nàng khó tìm từ để miêu tả cho chính xác tình trạng hôn nhân của mình. Nàng vừa muốn trung thực không nói xấu chồng sau lưng, lại còn tham lam sợ mất người bạn kia. Vì thế, nàng ngắc ngứ mãi không tìm ra câu trả lời khả dĩ đáp ứng được cả 3 yêu cầu đó. Anh ta hẳn biết sự bối rối, viết đi xóa lại của nàng. Cuối cùng anh ta giải cứu cho nàng bằng cách chuyển câu chuyện sang chủ đề khác. Lòng tràn ngập cảm giác biết ơn nhẹ nhõm, nàng gửi đến anh ta biểu tượng nụ hôn. Lập tức nàng thấy ân hận vì hành động bột phát ấy. Vẻ như anh ta cũng bất ngờ trước phản ứng của nàng. Nàng có thể cảm nhận rất rõ điều đó, bằng linh cảm, chứ không hẳn bởi sự im lặng hơi bất thường của anh ta. Trời ạ, nàng ước gì thời gian quay ngược trở lại, biết đâu nàng sẽ đủ tĩnh trí mà không làm cái cử chỉ dại dột đó.

Cái hôn ảo của nàng dường như kích thích anh chàng lạ. Nàng bắt đầu có phản xạ che giấu đồng nghiệp cùng phòng những dòng trò chuyện của mình vì nó đã nhuốm màu riêng tư. Nàng quen với hình thức giải trí này nhanh đến kỳ lạ, đến mức nghiện. Trò chơi lặp đi lặp lại hàng tuần liền mà nàng không thấy chán, đúng ra là cả hai đều không thấy chán

***

Sáng thứ Sáu tuần trước, anh chàng hỏi nàng liệu có thể chat khi về nhà hay không. Ngần ngừ, nàng thoáng nghĩ đến cả khối công việc nội trợ khổng lồ phải quần quật mỗi ngày. Nhưng rồi sợ mất hình ảnh thanh thản thư nhàn đã cố tình tạo ra bấy lâu, nàng đành đồng ý cái rụp. Không hiểu sao, nàng vẫn nghĩ mẹ bỉm sữa như nàng thì mất hẳn vẻ quyến rũ. Nàng rất sợ anh ta sẽ mất hứng nếu biết nàng thực ra rất lam lũ, làm gì có thời gian mà thoa kem dưỡng da mỗi tối. Ngay cả tắm, nàng cũng phải vội vàng vì lo con gái thức dậy giữa chừng sẽ khóc vang lên vì không thấy mẹ. Nàng càng ngày càng phụ thuộc vào những lời có cánh của anh ta, đến mức nàng thấy bồn chồn không yên trong hai ngày nghỉ cuối tuần.      

***

Kể từ hôm đó, nàng có tâm trạng chờ chồng lui về phòng riêng là mở laptop. Nàng bỏ qua khâu lau bếp tỉ mỉ theo lệ thường, để miên man theo dòng cảm xúc. Chồng nàng chỉ ra khỏi phòng làm việc để vào thẳng phòng ngủ nên nàng lại có cảm giác phơi phới như thời còn tự do. Nàng thấy mình hay mỉm cười hơn thường lệ. Và con nàng cũng được nhờ, bởi mẹ đột nhiên trở nên mềm tính, ít la hét chúng hẳn đi.

Một tuần yên ả trôi đi. Một thứ Sáu nữa lại đến. Anh ta đề nghị nàng gặp mặt vào thứ Bảy tuần sau, đúng lễ Giáng sinh và cũng là sinh nhật nàng. Lâu lắm rồi chồng nàng đã mất thói quen tặng quà sinh nhật vợ. Thậm chí hình như anh không còn nhớ cả ngày sinh của nàng. Nhiều sinh nhật của nàng đã trôi qua trong quên lãng, của cả hai người. Vậy nhưng, nàng chưa chuẩn bị tinh thần để giáp mặt đối tượng. Nàng bấn loạn nghĩ, da nàng đã lâu chưa được chăm sóc, tuy vẫn trắng nhưng cũng kém vẻ mịn màng. Đã lâu nàng cũng chưa may cho mình một cái áo mới nào…

Quỳnh Mai nhẹ lòng hẳn khi anh ta dường như đọc được ý nghĩ của nàng. Lần đầu tiên anh ta tự miêu tả bản thân: “Anh không cao lắm/mắt một mí/da đen/mặt có hai vết sẹo khá rõ/có hút thuốc lá nhưng chỉ mùa đông…”.

***

Trưa thứ Bảy, trước giờ hẹn hò đầu tiên, Quỳnh Mai không sao tập trung ru con ngủ được. Nếu chồng ở nhà có lẽ nàng đã đầu hàng mà chuyển cho chồng -việc nàng chưa từng làm bao giờ. Con gái dường như rất tinh ý. Nàng càng cuống cuồng mong nó ngủ, nó càng mở mắt chong chong. Tâm trạng không yên tĩnh của mẹ đã lan sang con bé. May mà bà ngoại sang kịp thời và nàng đã thoát ra được khỏi nhà không đến nỗi quá trễ so với giờ hẹn hò.

***

Tim nàng muốn vỡ tan trong lồng ngực khi nhìn thấy chồng ngồi lù lù trong góc quán. Có lẽ anh đến đó khá lâu rồi, trên bàn trước mặt có 2 ly cà phê đã cạn. Vì sao có sự trùng hợp oan trái đến thế nhỉ? Trong thoáng chốc, nàng bất chợt lo lắng anh đã biết chuyện lén lút của nàng. Chả lẽ lần đầu sa sẩy nàng đã gặp họa? Xui xẻo ngoài sức tưởng tượng, nàng muốn quay đầu về ngay nhưng chân như dính chặt xuống đất. Nàng nhắm mắt lại, mắc cỡ và tủi thân đến mức hai giọt nước mắt tự nhiên ứa ra. Trong đầu nàng, các ý nghĩ rối loạn đuổi nhau. Có cả chuyện một cô bạn gái đi vào nhà nghỉ để gặp tình nhân bất chợt gặp chồng đang đặt phòng ở quầy lễ tân. Cô ấy đã nhanh trí chuyển bại thành thắng, lu loa lên là đi bắt quả tang chồng “ăn chả”. Nhưng nàng thấy bao nhiêu sức lực bay đâu hết cả. Nàng không thể đủ sức làm bất cứ hành động gì, dù là tốn ít năng lượng nhất. Liền lúc đó, chồng nàng ngước lên và thấy nàng.

Nhưng lạ quá, chồng nàng không hề tỏ ra bất ngờ, như lẽ thường phải vậy. Anh nhẹ nhàng đến bên nàng. Và gần như dìu nàng vào ghế. Nàng mềm nhũn người, phó mặc cho số phận đưa đẩy. Nàng hầu như đã quên vì sao mình có mặt ở đây. Hình như chồng nàng đã lấy khăn tay thấm nước mắt cho nàng. Và anh gọi cho nàng một ly sữa nóng. Nàng cảm thấy lại sức chút ít sau mấy ngụm sữa. Và rồi, nàng không tin vào tai mình khi chồng nhẹ nhàng nói:

- Cảm ơn em đã đến như lời hẹn.

- ???

***

Quỳnh Mai như bỗng nghe thấy văng vẳng giai điệu da diết của bản nhạc Unchained melody, mà nàng vốn rất mê. Nàng đã từng xúc động đến tận đáy lòng khi xem bộ phim Hồn ma đó. Người ta nhiều khi chỉ nhận ra tình yêu của mình, nhận ra là cần nhau, một khi không còn người yêu dấu ở bên. Cảm giác tận cùng tuyệt vọng khi hai người yêu nhau mà không thể chạm vào nhau bởi âm dương cách biệt đã ám ảnh Quỳnh Mai suốt nhiều năm tháng…

Nàng đã hiểu mình cần phải làm gì. Để không bao giờ phải nói câu ân hận.

Truyện ngắn của: ĐINH NHI

;
.