Trung thu không được khóc

Thứ Sáu, 29/09/2017, 10:06 [GMT+7]
In bài này
.
Minh họa của MINH SƠN.
Minh họa của MINH SƠN.

1. Thời gian trôi nhanh quá. Chúng tôi chia tay khi con trai đang học lớp chồi, nay Ri đã lên lớp 2. Mỗi năm đôi lần, chỉ những dịp hiếu hỉ, chồng cũ mới ghé về thăm con. Tội, anh ít về nhưng thằng nhỏ luôn miệng nhắc ba. Tôi cũng không nỡ gieo vào đầu con những ý nghĩ bi quan tàn nhẫn, cứ để con nghĩ tốt về ba, coi như anh - người cha trăng hoa và cả tôi - người mẹ khốn khổ đều có phước.

Đang ngồi dán mắt vào chương trình quảng cáo trên ti vi, bỗng Ri quay lại hỏi: “Tết đoàn viên là gì hả mẹ?”. Tôi trả lời, là tên gọi khác của Trung thu. Ri dường như chưa thỏa mãn với câu trả lời kiểu huề vốn, cong môi định hỏi vặn nhưng thấy mẹ buồn xo nên chuyển đề tài. Chắc con được di truyền sự nhạy cảm của mẹ, còn nhỏ nhưng luôn tỏ ra ý tứ. Tôi không muốn con giống mình. Nhạy cảm quá thì dễ tổn thương, dễ làm mình chảy máu. Như tôi bây giờ, dù biết cuộc hôn nhân đã qua là sai lầm, cuộc tình ấy chỉ có thể diễn tả bằng một câu, đến với nhau thì hạnh phúc, chia tay lại hạnh phúc hơn vậy mà vẫn đau khi nghe từ “đoàn viên”. Nó làm vết thương trong tôi nhức nhối. Tôi bật khóc.

2. Tôi có cái nốt ruồi tròn vo giữa trán. Hắn hay ký vào cái nốt ruồi đó, bảo “búp bê ba mắt”. Ngày tôi bệnh, hư mất một bên mắt, điều đầu tiên làm tôi đau là nhớ tới cái hỗn danh “búp bê ba mắt” mà hắn thường gọi, rồi tủi thân khóc nấc.

Có phải nỗi đau lớn nhất của kiếp nhân sinh là không thể lường trước những việc sắp xảy ra? Chỉ vì một chút hiểu lầm thơ ngây mà tôi cự tuyệt hắn - mối tình đầu vừa chớm. Ôm hồ sơ lên miền núi xin việc, yêu, lấy chồng, tôi để mọi thứ diễn ra cuống cuồng như một trận mưa bất chợt. Nghĩ lại thấy hồi đó mình hồ đồ quá tay. Cái giá phải trả cho sự nông nổi không hề nhỏ.

Chồng tôi phong lưu. Lúc mới yêu nhau, anh đã dõng dạc tuyên bố “anh là người đàn ông không bến dừng bến đậu” nhưng tôi không màng. Tôi yêu chí chết và nghĩ mình đủ sức để cột chặt trái tim anh, một con ngựa bất kham. Vẫn là tôi không biết trời cao đất dày. Anh thích chinh phục đàn bà, đến nỗi hay khoe mẽ với tôi là đã nắm thóp được các cô gái dù anh đã có gia đình.

Tôi bị bệnh. Thị lực cứ yếu dần, con mắt trái bị nhược thị nặng. Đúng là họa vô đơn chí, khi phải nhìn đời bằng một con mắt thì chồng đâm đơn ly hôn. Tôi đau như con ngựa trúng đao.

Một thời gian dài, ngôi nhà nhỏ có nhiều hoa cứ im ỉm đóng cửa. Cô giáo tới nhà thông tin con trai đi học có vẻ lơ đễnh, không lanh lợi vui đùa như mọi bận, cô cảnh báo coi chừng bé bị sốc, trầm cảm rồi qua tự kỷ. Những lời của cô y như ca nước lạnh tạt vào mặt, tôi tỉnh người.

3. Bị bệnh, tôi cực sợ ban đêm. Cơ khổ! Ba mươi tuổi, tôi đường ngay ngõ thẳng không đi mà cứ đâm đầu vô gai, đau nhăn mặt mới nhớ không được phép đi nhanh.

Con người ta đâu có quyền bám chấp vào sợ hãi của mình mà tránh đối mặt với thực tế, dù là thực tế khốc liệt. Sợ nhất là phải ra đường vào ban đêm, đêm ở quê không có đèn đường, mà mùa Trung thu thì rất đông người qua lại. Nhưng đâu còn cách nào, tôi làm sao tước đi niềm vui Trung thu của con.

Đêm nay, nghe dân tình kháo nhau có đoàn lân to lắm ở dưới tỉnh về xóm núi múa. Nghe bảo ông chủ đoàn lân cũng là chủ của một lò võ có tiếng. Vì hồi nhỏ thiệt thòi nên giờ ông muốn làm phúc cho trẻ em nghèo. “Hóa ra, đời cũng còn có đàn ông tốt” - tôi trả lời như vậy khi chị hàng xóm háo hức rủ tối cho con đi coi múa lân.

Đội lân lớn đã lôi hết trẻ em trong xã theo chân. Ồn ào, náo nhiệt, ông bố bà mẹ nào cũng lấn lướt, đội con lên đầu để trẻ coi múa lân no mắt. Giờ mới thấy, cuộc sống không thể thiếu đàn ông. Tôi không đủ sức để chen lấn, càng không thể bỏ thằng nhỏ lên đầu. Cu Ri đứng bên mẹ, không được xem lân nên cứ nhìn mấy nhỏ bạn đang ngồi chễm chệ trên đầu trên cổ những ông bố vĩ đại. Thấy con thèm thuồng, trong tôi chỉ có một ý niệm, giá còn anh, giá có bờ vai...

- Nhóc, leo lên đây coi nè!

Có tiếng nói ồm ồm như sấm. Người ấy vừa nói vừa bế thốc cu Ri bỏ lên chiếc xe của đoàn lân. Không nhìn được rõ mặt nhưng thấy bộ dạng hết sức tự nhiên thì tôi hiểu đây là ông chủ của đoàn lân. Cu Ri ngồi trên xe, rất vui vẻ xem lân. Tôi đứng nhìn con, thấy thằng nhỏ vui nên cũng vui lây.

Không được rồi, người càng lúc càng đông, ai cũng chen nhau đứng, đoàn lân lớn lại chỉ về có một đêm nên đông người xem quá. Cu Ri loay hoay bám vào thành xe, đứng dậy, nhón gót lên, vẫn không thấy, cuối cùng ngồi xuống, chắc là mỏi nhừ (hay tủi thân), cu cậu ngồi bệt xuống sàn xe khóc hu hu.

Tôi thấy con như vậy thì nhào tới, vừa lúc đó một tốp người ùa vào, chặn hết lối đi. Khó quá, tôi phải lấy hết sức để chen lấn, miệng la bai bải cho qua chút. Tôi nói tôi nghe chứ tiếng trống lân, tiếng la hét của mấy đứa nhỏ vang trời thì ai đâu để ý cái tiếng đã nghèn nghẹn của tôi. Nhưng con đang khóc. Không sợ va chạm nữa, tôi rướn người ào tới, rồi cũng đến được chỗ chiếc xe của đoàn lân.

Ủa! Cu Ri đâu rồi? Đừng nói chen vào đoàn người rồi nha. Nhỏ giờ mẹ cưng như cum núm, đi học thì có người đưa đón, xóm này là vùng kinh tế mới, thằng nhỏ không có họ hàng, không quen đường sá, cứ theo đoàn lân thì biết đường nào mà về, rồi xe cộ đông đúc, rồi lỡ có người bắt cóc v.v và v.v… hàng loạt những giả định hiện ra trong đầu. Tôi làm sao sống được mà không có con trai. Nhớn nhác, căng mắt ra tìm, vẫn không thấy gì ngoài những bóng người nhập nhoạng. Ri ơi, con ơi…!! Tôi vừa chen lấn vào đám đông, vừa kêu vừa khóc.

4. Tôi chẳng biết mình đang đi đâu, chỉ bước theo tiếng trống lân. Vừa đi vừa quẹt nước mắt.

Những chiếc xe chạy ngưọc chiều rọi đèn vào mặt, tôi vẫn để mặc mình khóc. Có tiếng nói khẽ:

- Tội nghiệp, cổ lạc mất con rồi!

Lân đã rã thì người xem cũng lũ lượt về. Người ta về hết rồi, chỉ còn đoàn lân đang thu dọn đồ đạc lên xe, Ri của mẹ đâu rồi. Lạc mất con rồi, mới nghĩ thôi thì tôi đã suy sụp, đôi chân mềm oặt, không thể đứng được nữa, tôi ngồi sụp xuống rìa đường, hu hu khóc.

- Mẹ, mẹ ơi, con nè, Ri của mẹ nè!

Nghe tiếng con gọi, tôi ngước lên thì Ri phi từ cổ ông chủ đoàn lân xuống đất, chạy thẳng lại, ôm chầm lấy mẹ. Tôi ôm chặt con vào lòng:

- Mẹ sợ con đi lạc…

- Có chú kia dẫn nên con mới dám đi.

Tôi lại tận chỗ, cảm ơn người lạ đó rồi đưa con về. Sao cái dáng ấy thấy quen quen, quen lắm, hình như người này đã từng xuất hiện đâu đó trong ký ức của mình. Nhăn mặt nghĩ, cố nhớ, vẫn không thể. Thôi, không nghĩ nữa, ai kệ họ.

Tôi dặn con:

- Bữa sau đừng có bỏ đi như vậy nha. Ai rủ cũng không đi, nói mẹ con sẽ khóc!

- Con nói mẹ sẽ khóc thì chú ấy bảo là bạn học cũ của mẹ đấy.

- Bạn học? Chú “dụ” cho con an tâm á. Mẹ không quen chú ấy.

- Nhưng mẹ đã kịp nhìn chú ấy đâu?

- Ờ…

- Mẹ, chú ấy bảo tối mai đội lân sẽ vào nhà mình múa đấy, mẹ cho không?

- Sao bảo lân chỉ về một đêm?

- Chú ấy nói, tối mai muốn tặng ai đó món quà Trung thu đặc biệt nên lại về nữa… Cho không mẹ?

- Thế cái vườn hoa trước sân của mẹ thì sao? Chắc tan tành quá. Tôi giả bộ khóc hu hu để cầu cứu, hy vọng con trai sẽ chiếu cố cái đam mê hoa lá của mẹ mà đừng đem lân về nhà!

- Thôi, mẹ đừng khóc, chú ấy bảo, Trung thu không được khóc!

“Trung thu không được khóc”. Ngày xưa, có người đã nói với tôi như thế khi Trung thu tôi bị bệnh, không thể đi xem múa lân. Anh, mối tình đầu của tôi bây giờ thế nào rồi? Có mãi đứng sau lưng như đã từng hứa? Trong đêm tối nhưng tôi thấy mặt mình nóng ran.

Con trai thấy mẹ im lặng thì dỗ dành:

- Lân không tới nhà cũng được, mẹ không được khóc.

- Không! Mẹ rất vui vì tối mai đoàn lân sẽ tới nhà.

Truyện ngắn của TIỂU KHA

;
.