Mồ côi tội lắm...

Thứ Sáu, 15/09/2017, 09:52 [GMT+7]
In bài này
.
Minh họa của MINH SƠN.
Minh họa của MINH SƠN.

Bà cụ 97 tuổi cạnh nhà tôi vừa mất. Con gái bà, ngoài 70 từng bị tai biến một lần, khi cụ mất, phải đi cấp cứu vì sốc. Thi thoảng, giữa những cơn mê sảng, gương mặt bà đờ đẫn với 2 hàng nước mắt chảy dài. Mấy thanh niên trong xóm có người nông cạn, thắc mắc: “Chắc bà sốc vì ngoài 70 mới biết thế nào là mồ côi”…

Nhà tôi chung tường với nhà bà cụ. Hàng ngày, thi thoảng tôi vẫn nghe tiếng hai mẹ con trò chuyện với nhau lọt qua khe thoát khói khu bếp. Cả hai mẹ con đều nghễnh ngãng nên đôi khi nói với nhau mà như la mắng nhau. Kỳ thực, họ dành cho nhau sự quan tâm: “Bà đi ngủ đi”, “Bà ăn cơm đi”… Những câu nói ngắn, cụt có vẻ hỗn hào, nhưng nếu ai hiểu sẽ biết, nói dài hơn, bà cụ 97 tuổi sẽ nghe lùng bùng lỗ tai mà không lọt được tiếng nào. 

Đôi khi tôi vẫn nghe câu chuyện của họ mà ước, giá mình còn mẹ. Cách đây hơn một năm, khi đi chăm mẹ nằm viện, tôi gặp một bác tầm 60 ngồi khóc rấm rứt bên hành lang phòng cấp cứu. Chiếc xe cấp cứu vẫn mở cửa. Bác khóc nấc: “Cháu ơi, mẹ bác bỏ bác đi rồi”. Mẹ bác bị đột quỵ và đã mất khi xe trên đường tới bệnh viện. Lúc ấy, tôi đã khóc chung với người lạ. Mới vừa buổi sáng, bác sĩ nói, mẹ tôi chỉ còn có thể sống được trên dưới 6 tháng nữa mà thôi. Tôi nói với bác rằng, bác gần gấp đôi tuổi tôi, bác được sống cùng mẹ 60 năm trong đời, đó là niềm hạnh phúc không phải ai cũng có… Cháu chỉ mong mẹ cháu sống thêm vài năm, thậm chí 1-2 năm nữa thôi cũng được nhưng không thể. Tôi còn nghĩ, cháu còn đau hơn bác đây, cháu chỉ mới quá 30 thôi mà mẹ cháu đã sắp bỏ đi rồi. 

Nhưng thực tình, lúc ấy, cả bác và tôi, dường như không thể đo đếm nỗi đau của ai lớn hơn ai. Bác ngậm ngùi trước khi tạm biệt: “Số phận cả cháu ạ. Thực tình, nỗi đau mất mẹ lớn lắm, lớn tới mức không ai tưởng được và không ai đong đếm được, 60 tuổi hay 30 tuổi, mất mẹ cũng đau như nhau cả thôi”. 

Tôi hay nghĩ đến Hà - con bà cô chồng tôi để dỗ dành nỗi đau của mình trong những ngày tháng cuối cùng có mẹ và cả khi mất mẹ. Cô tôi bị ung thư bạch cầu, mất năm 27 tuổi, lúc Hà 3 tuổi. Mẹ chồng tôi tự may đồ cho con và bộ đầu tiên bao giờ cũng là cho em Hà vì “Tội nghiệp con bé không còn mẹ”. Có miếng ăn ngon, mẹ cũng nhớ ngay tới nó, dành riêng phần. Không chỉ được ba mẹ tôi thương, nó còn được cô, dì, chú, bác yêu chiều. Ai cũng muốn bù đắp phần nào đó khoảng trống mẹ nó để lại quá sớm.

Con bé vô tư đón nhận những tình cảm ấy. Vào những năm 1980, ở làng quê miền Bắc đa phần nghèo khó, lũ trẻ con phần nhiều ốm o, áo quần cũ kỹ thì bé Hà vẫn trắng hồng trắng nõn, áo quần là lượt vì được nhiều người chia sẻ. Khi em lớn lên, càng hiểu đời, đôi mắt em càng đượm buồn. Ngày lấy chồng, đứng trước mộ mẹ, em khóc như mưa. Ngày sinh con, em cũng khóc. Đó là những lúc em đớn đau nhất khi thiếu mẹ. Và giờ, khi đã là mẹ của ba đứa con gái, khi nói chuyện với tôi, em chỉ mong trời cho mình sức khỏe sống tới 50 tuổi thôi, để được ở bên con những lúc chúng ốm đau, cưới chồng, sinh nở… Nỗi đau mất mẹ tưởng rất mờ trong ký ức một đứa nhỏ 3 tuổi thực ra là một vết thương hằn in không bao giờ lành trong trái tim nó.    

Những lần nhớ mẹ quá, tôi ngồi đọc lại “Bông hồng cài áo” của thiền sư Thích Nhất Hạnh. Lòng lại thấy quạnh quẽ hơn khi trước đây không một lần “Nhìn thật lâu và nói với mẹ rằng, mẹ ơi, mẹ có biết hay không? - Biết gì? - Biết là con yêu mẹ không?”. Với thế hệ 8X trở về trước, cách thể hiện tình yêu thương mẹ như thế không thực sự phổ biến, nhưng nếu một lần nói với mẹ điều ấy, có thể tôi đã có sự an ủi hơn phần nào… 

VÕ THU HƯƠNG

;
.