Gá nghĩa

Thứ Sáu, 04/08/2017, 10:42 [GMT+7]
In bài này
.
Minh họa của MINH SƠN.
Minh họa của MINH SƠN.

- Nếu cô thuận về với tôi thì tôi cũng bằng lòng, tôi sẽ làm hết sức để lo cho cô và con.

Hắn nhìn Ny bằng đôi mắt của kẻ say khiến giọng nói hắn trở nên ề à khó nghe và không đáng tin chút nào.

Ny ôm đứa con còn đỏ hỏn của mình vào lòng, rồi nhìn hắn, lại nhìn con. Cô phân vân, lấy hắn cũng chẳng sao, vì dù gì một bà mẹ trẻ không chồng, lại không có chỗ để tựa nương còn lo gì điều tiếng dị nghị này kia. Nhưng phải một nhẽ, hắn bình thường thì đâu đến nỗi, hắn lại là một gã dở người. Cô tặc lưỡi, gái đến đường cùng thì ma nào thèm, nhắm mắt đưa chân tới đâu hay tới đó.

Hắn là một kẻ dở người. Thời trai trẻ, hắn thông minh, ham tìm tòi học hỏi. Con chữ của thầy giáo làng, hắn đã nằm lòng bằng hết. Chí trai khiến hắn quyết tâm rời làng lên phố lập nghiệp. Mấy năm sau hắn về thăm làng. Tính hắn vẫn vậy, vẫn cần cù và thật thà, có điều nay trông sang hơn, bảnh bao hơn, cả chiếc xe của hắn thì thật là không chê vào đâu được! Hắn có vợ đẹp, lại có thêm cậu con trai kháu khỉnh lúc nào cũng “bố, bố” kề bên. Người làng gặp hắn ban đầu cũng e ngại, con đường toàn những phân trâu phân bò, cái xe mới cáu của hắn tưởng chừng chỉ cần làm dơ một chút là bị bồi thường cả lũ. Ấy thế nhưng vừa thấy người làng hắn vội lăng xăng chạy lại:

- Gớm, các bác không nhớ con sao? Thằng Pha đây, thằng Pha con ông Du đây mà.

- Thằng Pha, Thằng Pha đầu đầy chốc đấy phải không?

- Con chứ còn ai nữa. Có khi đầu vẫn còn chốc giấu dưới lớp tóc dày đây các bác ạ.

Người làng kéo về cái nhà nhỏ xíu của hắn ở cuối xóm ngày một đông. Họ ngồi nghe hắn kể về chuyện lên phố, hắn làm kỹ sư trên đó, được công ty đãi ngộ cũng có thể gọi là có của ăn của để. Nay hắn về thăm làng cho vợ con biết mặt tổ tiên, cũng là để đóng góp chút ít xây miếu làng rồi cũng bày vẽ cho dân làng cách làm ăn.

- Nghe “ông kỹ sư” nói mà sướng lỗ tai. Đúng là dân thành phố có khác.

Hắn vỗ đùi đánh đét cái kiểu con nhà nông:

- Con “kỹ sư nông nghiệp” mà, có đi cả đời cũng không thoát mác nhà nông đâu, đừng kêu con dân thành phố.

Hắn ở làng được vài ngày rồi đi. Mấy năm sau hắn lại về. Nhưng lần này thì hắn khác hẳn, nhếch nhác, hai bàn chân rướm máu, người ngợm hôi hám. Ba hắn mất, căn nhà ở cuối làng chỉ còn hắn lủi thủi một mình. Ban đầu, người ta cũng quan tâm hỏi thăm nhưng hắn gạt phắt, hắn dần trở nên xa cách. Rồi hắn uống rượu, tuy không phá làng phá xóm nhưng cũng đủ khiến mọi người bắt đầu xa lánh hắn. Người ta kháo nhau đủ thứ, nào là vợ con bỏ hắn mà đi, nào là hắn phá sản. Chuyện rồi dần dần cũng qua, chỉ có hắn là dần dần trở thành kẻ khù khờ.

***

Ny là một người đẹp nức tiếng trong xã, lắm người theo đuổi. Cô cũng nuôi mộng trở thành người thành phố. Nhưng cô ra đi chỉ 2 năm thì quay về làng ôm theo một đứa con nhỏ. Người làng không ai hỏi chuyện cô. Cô làm lụng nuôi con, sức khỏe yếu, dân làng cũng rau cháo thi thoảng qua giúp đỡ nhưng chẳng thể giúp được lâu. Ban đầu, người ta nhìn mẹ con cô bằng đôi mắt thương cảm, sau dần trở nên ích kỷ. Những lời đàm tiếu về cô gái trẻ không chồng mà có con ngày càng lan xa. Cô lặng lẽ sống trong căn nhà nhỏ, sáng sớm gửi con ở nhà người quen rồi đi bán vé số dạo, tối mịt mới về. Nhưng đứa trẻ còn nhỏ, suốt ngày khóc đòi sữa nên cô phải ôm con theo.

Hai phận người trong cùng một ngôi làng tưởng khác nhưng lại có quan hệ với nhau. Thỉnh thoảng cô lại thấy hắn ngồi dưới nắng bên vệ đường. Hắn ngồi đó nhếch nhác như người lâu ngày không tắm, mái tóc dài lâu ngày không cắt trở nên bù xù, xoăn tít và có vẻ dơ dơ. Cái áo không cài nút để phanh bộ ngực trơ xương và tướng ngồi không lẫn vào đâu được. Hắn cứ cặm cụi viết viết vẽ vẽ gì đó bên vệ đường. Trước, hắn là kỹ sư, thấy hắn như thế người ta có thể nói là thiên tài đang nghiên cứu. Nhưng giờ, hắn chỉ là một gã khùng đang vẽ bậy. Người ta đi ngang qua lại nhìn hắn quắc mắt:

- Rõ là một gã dở người. Chắc nhớ cái thời huy hoàng ngày xưa, bây giờ có còn là kỹ sư nữa đâu.

Cô nhìn hắn, hắn nhìn lại cô. Không biết sao cô nghĩ hắn hiểu tất cả những gì người ta nói. Cô thấy như hắn chỉ đang giả điên. Nghĩ vậy, cô bỗng thấy thương cho hắn…

***

Khi cô mở mắt tỉnh dậy thì thấy đang nằm trong nhà hắn. Cô vội che mình lại như để tự bảo vệ. Hắn đang múc cháo, thấy cô làm thế thì để tô cháo trước mặt cô rồi ngồi ra thật xa.

- Cô ăn đi. Tôi không làm gì cô đâu. Nãy cô ngất ngoài đường, tôi mang cô về.

Ny nhìn hắn do dự nhưng vì đói quá nên cô ăn một mạch hết tô cháo. Mấy ngày nay cô bị cảm, mất sức, sữa cũng không có cho đứa trẻ bú. Bỗng cô sực nhớ quay đầu vội tìm, hắn hất đầu:

- Nó ngủ rồi, tôi dỗ mãi mới ngủ.

Từ đó, cô ở lại nhà hắn luôn. Hắn không giữ cô lại nhưng cũng không đuổi cô đi. Cô ở nhà thì lúc nấu ăn hắn thêm đôi đũa vậy thôi. Người làng thấy ngôi nhà có hai kẻ gá nghĩa đang ở với nhau cũng bật cười, như thể hai kẻ cùng đường đang giúp nhau vậy. Có người cười khinh khỉnh, có người thấy tội vì cô ở chung với một gã điên.

- Sao anh lại giả điên?

- Điên à? Ban đầu tôi cũng điên thật đấy. Tôi bị người ta hại mất việc, vợ ôm con bỏ đi, về làng thì cha mất, người làng thì hắt hủi. Tôi đã điên thật đấy chứ.

- Anh cứ suốt ngày vẽ vẽ viết viết như thế không điên mới lạ.

- Tôi đang làm việc đấy. Tôi đang thiết kế máy cày cải tiến cho nông dân. Trước khi bị đuổi việc, tôi đang làm nhưng chưa xong. Tính tôi là vậy, nếu không làm xong sẽ không dừng được.

Ny nhìn vào đôi mắt người đàn ông đầy nghị lực ấy, bỗng nhiên hắn hỏi:

- Cô có tin tôi sẽ làm được không?

Chẳng hiểu vì lẽ gì, cô gật đầu. Cô tin, một ngày hắn sẽ trở lại là hắn, một người được dân làng trọng vọng.

- Sao anh lại chấp nhận nuôi mẹ con tôi? Tôi biết anh nói lấy tôi cũng chỉ vì muốn cho tôi một danh phận để người đời khỏi điều ra tiếng vào khi tôi ở nhà anh.

- Như thế cũng có lợi cho tôi mà. 

- Anh không trả lời thật rồi.

- Vì cô có số phận giống tôi.

Cô ưng thuận về làm vợ hắn, như thỏa thuận ban đầu là chỉ gá nghĩa với nhau, sống chung nhà chứ không phải vợ chồng thật. Kể từ ngày mang danh “chồng hờ”, hắn như có trách nhiệm hơn, đầu tóc, ăn bận cũng gọn gàng hơn, tránh không để đứa trẻ sợ. Ban ngày hắn ra bến xe huyện chạy xe ôm, ban đêm lại miệt mài với những bản vẽ. Cô ở nhà chăm con, tối lại sang hàng xóm phụ việc, kiếm thêm thu nhập.

***

5 năm trôi qua, cặp vợ chồng hờ vẫn cứ thế, chung một nhà nhưng ngủ khác giường. Hắn luôn làm tròn bổn phận của mình và cô cũng thế để chăm sóc cho gia đình nhỏ, nhưng đó là gia đình của “những người ở chung nhà” mà thôi. Thế rồi, đùng một phát, phóng viên về vây kín ngôi nhà nhỏ ấy. Hắn được người ta mời lên phố rồi bặt tin độ một tuần. Sau đó, người ta thấy hắn xuất hiện trên tivi. Xóm nhỏ xôn xao kháo nhau thằng Pha lại được lên tivi, nghe đâu sáng chế cái gì đó có ích lắm. Rồi hắn được minh oan, cho quay lại công việc năm xưa, nơi năng lực hắn được công nhận. Cô mỉm cười, mừng cho hắn. Mấy ngày sau, hắn về làng, hắn nhìn cô, cô mỉm cười chúc mừng hắn. Hắn nắm lấy tay cô: 

- Tôi đợi được đến ngày này rồi, tôi mừng lắm. Tôi đã có việc lại trên phố. Mình có muốn đi cùng tôi không?

“Mình”? Cô đã đau lòng suốt mấy ngày qua vì nghĩ rằng hắn đã bỏ cô. Cô không trách hắn vì khi hắn thành danh rồi thì đâu thể đèo bòng mãi một người như cô, một người vợ chỉ trên danh nghĩa. Vậy mà hắn lại quay về tìm cô. Cô nhìn hắn, nhìn đứa con nhỏ đã ở trên tay hắn. Cô gật đầu, mỉm cười hạnh phúc.

Truyện ngắn của LÊ HỨA HUYỀN TRÂN

;
.