Bầm Quản

Thứ Sáu, 30/06/2017, 11:18 [GMT+7]
In bài này
.
Minh họa của MINH SƠN
Minh họa của MINH SƠN

Chiếc ô tô chở gia đình cùng đồ đạc nhà tôi đỗ xịch trước sân chung cư. Vợ con tôi đang ngơ ngác ngó ngược lên khu 5 tầng thì một người đàn bà trung tuổi chạy đến. “Có phải nhà chú Lập không?”. “Dạ. Em là Lập ạ. Có việc gì vậy chị?”. “Tôi là Quản, Tổ trưởng tổ dân phố ở đây. Biết tin chú dọn nhà đến ở, tôi đã báo cho các cháu sinh viên đến giúp chú khuân đồ. Chú thuê ở tầng 4 chứ gì?”.

Nói dứt câu, chẳng kịp cho tôi đồng ý hay không, bà Quản vỗ tay mấy cái làm hiệu và gọi với lên: “Các con ơi, xuống làm nhiệm vụ!”. Tôi đang loay hoay không biết làm thế nào để đưa được những thứ lỉnh kỉnh này lên tận tầng 4 thì thấy mấy thanh niên nghe hiệu lệnh của bà từ các phòng ở các tầng cùng chạy xuống trợ giúp. Vợ chồng tôi ớ người, mới đến đây, biết ngay gian thế nào mà để họ khuân vác cứ như là đồ của họ vậy? Lỡ mất đồ thì lấy gì mà dùng? Bà Quản biết ý, khoát tay: “Cô chú yên tâm, có gì tớ chịu trách nhiệm. Ở đây là thế. Vô tư nhé”.

Lát sau, mọi thứ đã gọn ghẽ. “Xong rồi Bầm nhé”. “Còn làm gì nữa không Bầm?”. “Tối nay lại tập văn nghệ chứ Bầm?”. “Bầm nhớ bảo các ông ấy đừng cắt điện nhé, dạo này nóng lắm, chúng con lại đang ôn thi”. “Hết việc thì bọn con về đây Bầm ạ!”. Mấy cậu sinh viên cứ ríu rít hỏi rồi chào bà. Bà Quản phẩy tay: “Được rồi! Các con về mà nghỉ rồi còn đi học. Nhớ tối nay tập văn nghệ đấy”. Cả bọn dạ ran, chào vợ chồng tôi và bà Quản, kéo nhau về lại phòng. Bà Quản còn lưu lại giúp vợ chồng tôi một số việc vặt nữa. Vừa làm, bà vừa ríu ran hỏi chuyện cứ như quen thân tự bao giờ.

Ngày đầu tiên tôi đến ở chung cư này, gặp bà Quản, Tổ trưởng tổ dân phố như thế đấy. Về sau, tôi mới biết, không chỉ nhà tôi mà các gia đình khác dù đến hay đi, bà Quản đều sốt sắng huy động khi thì các sinh viên trọ học, khi thì một số người trong chung cư, mỗi người một tay khuân vác, thu dọn đồ đạc giúp gia chủ.

Đang là công nhân ngành điện lực nhưng bà Quản vẫn được mọi người ở chung cư bầu giữ chức Tổ trưởng tổ dân phố. Mọi người ai cũng yêu mến bà. Đám thanh niên, từ những sinh viên trọ học đến con cái các gia đình trong chung cư đều gọi bà Quản là Bầm. Tính bà xởi lởi, thẳng thắn, toàn lo việc thiên hạ. Bà to cao, có phần hơi thô, tướng như đàn ông, ăn nói bỗ bã khiến nhiều người có phen mất mặt mà không làm gì được. Bà có điệu cười khá đặc biệtm, rất sảng khoái: ha ha, hơ hơ... Người ta bảo trời cho bà tiếng cười ra tiền, ra của. Của tiền chả thấy đâu nhưng ai cũng yêu bà, mến bà. 

Bà Quản hơn tôi mười lăm tuổi. Bà vừa như chị cả, lại vừa như người mẹ chúng tôi. Thuận miệng theo lũ trẻ của khu, vợ chồng tôi cũng gọi bà là Bầm từ lúc nào không biết. Bận công việc của trạm điện như thế mà hễ Bầm về đến là nghe giọng nói, tiếng cười của Bầm liền. Lúc thì Bầm quát lũ trẻ nghịch bẩn, nhắc các thanh niên đi đứng ý tứ, gọi người phơi đồ đúng chỗ, bảo cô Hạnh nhắc khách để xe gọn gàng. Tiếng Bầm Quản cứ oang oang cả chung cư. Nhà tôi ở tận tầng 4 nghe còn rõ.

Giọng Bầm Quản khỏe, vang xa và hơi bị chênh vênh. Đang ở gam này lại chuyển sang gam khác nhưng Bầm vẫn cứ hát vô tư. Biết giọng của mình không hay nên mỗi kỳ hội diễn văn nghệ, trong dàn đồng ca của chung cư, Bầm Quản đều nhường micro cho người khác. Cái máu văn nghệ ngấm sâu vào huyết quản của Bầm. Kèm theo đó là máu hiếu thắng nữa. Kỳ hội diễn văn nghệ nào của phường, chung cư này cũng tham gia và thường giành giải cao.

Đời Bầm Quản khá lận đận khi trải qua 2 lần đò. Lần đò trước kéo theo hai người con vào Sài Gòn. Lần đò sau, trẻ hơn Bầm mấy tuổi và cũng có 2 con trai. Bầm luôn là hoa hậu trong nhà. Được cái, người chồng sau rất yêu Bầm. Các con Bầm thì khỏi nói, Bầm luôn là số 1. Suốt ngày nhà Bầm đầy ắp tiếng cười. Nhà Bầm ở tầng ba, ngay dưới sàn nhà tôi. Có chuyện gì của nhà Bầm, nhà tôi đều biết. Tính xởi lởi của Bầm lây sang mọi người, sang cả Nguyệt - vợ tôi. Những hôm dọn vệ sinh chung cư hay đóng góp ủng hộ rằm Trung thu, Tết thiếu nhi, Bầm Quản và vợ tôi dẫn đầu cùng lũ trẻ ầm ào khua khoắng vui đáo để. Ai cũng ủng hộ. Nhà nào cũng góp của, góp công. Nhà Bầm thành nơi cắt dán, thiết kế đèn kéo quân, đèn ông sao. Cả nhà Bầm cùng các thanh niên hăng hái làm.

Không chỉ lo việc vệ sinh, trật tự, chăm sóc lũ trẻ trong khu, Bầm Quản còn sốt sắng hỏi han những gia đình có công to việc lớn, từ việc cưới xin, ma chay, mừng thọ... Bầm đều có mặt ngay từ đầu, cắt đặt công việc, đón tiếp khách, sốt sắng như việc nhà mình. Nhà nào có cha già, mẹ héo, ốm đau, bệnh tật, neo đơn, Bầm đều nắm được. Bầm không đi một mình bao giờ mà tiện ai rủ nấy. Vợ tôi hay được Bầm gọi đi cùng nhất. Những lúc cần huy động nhân lực, Bầm mới gọi cánh sinh viên trọ học ở tầng 5 xuống, như hôm nhà tôi dọn đến chẳng hạn. Có hôm, trong cuộc vui, nhiều đứa nói: “Lẽ ra tên Bầm không có dấu hỏi thì tốt”. “Ừ nhỉ! Đúng ra Bầm phải làm quan mới đúng!”. “Chả làm quan nhưng Bầm cũng quản cả khu chung cư này rồi còn gì!”. “Quản cả khu nhưng mà không có lương, cũng chẳng có bổng lộc gì cả”. “Thì thế mới là Bầm Quản chứ!”. Bầm Quản nghe thấy lại cười ha ha, hơ hơ.

Một lần, cậu con lớn nhà tôi đang đêm lên cơn sốt. Vợ tôi ôm con mếu máo. Chung cư bị cúp điện nên tối om. Tôi cuống cuồng chẳng biết làm việc gì trước, việc gì sau. Chạy tìm thuốc, đắp khăn lên trán, lóng ngóng va vào bàn ghế. Cái nọ đổ xô vào cái kia. Con út thấy anh và mẹ như vậy thì khóc lóc. Đang rối bời thì Bầm Quản xuất hiện. Cầm cái đèn pin đa năng trên tay, Bầm soi vào mặt con tôi. Đặt bàn tay nên trán cháu, Bầm nói: “Sốt cao quá! Lấy lá dấp cá giã nhỏ vắt lấy nước cho nó uống, rồi lấy bã đắp lên trán, lát là hạ nhiệt thôi!”. Biết tìm đâu lá dấp cá bây giờ? Tôi chưa kịp than thì Bầm Quản đã cầm đèn chạy vội xuống cầu thang, lúc sau đã mang về nắm lá dấp cá. Bầm rửa sạch, giã, vắt, dỗ dành thằng bé uống nước rồi đắp bã lên trán cháu. Lát sau thì cháu đỡ sốt. Đêm đó, Bầm thức với vợ chồng tôi tới tận sáng.

Khu chung cư có ông Phụng sống độc thân ở tầng 3, cùng tầng với Bầm Quản. Ông này nghe nói là họa sĩ. Ông rất hay nhặt nhạnh đồ phế thải. Ban công nhà ông chật cứng nào quạt điện hư, ghế gỗ gãy, xoong nồi móp méo, cả cái ghế đệm mút rách tả tơi, ông cũng khuân về. Mọi người góp ý thế nào ông cũng không chịu bỏ đi. Nhà ông thành nơi ở của chuột, của gián, của muỗi và nhện. Mạnh mẽ, mềm mỏng như Bầm Quản cũng đành chịu. Một hôm, biết ông Phụng về quê ăn cưới, Bầm Quản liền huy động cánh sinh viên đến dọn dẹp. Mất gần buổi sáng thì khu ổ chuột sạch bong. Bầm Quản còn vận động mọi người góp tiền mua và khuân về cho ông một bộ bàn ghế cũ giả da màu nâu. Khi ông Phụng lên, cả khu nín thở theo dõi. Ông thoáng ngỡ ngàng. Bầm Quản xuất hiện, phân bua: “Chúng tôi dọn dẹp lấy chỗ cho ông ngồi vẽ tranh nhé”. Ông Phụng cười cười. Từ đó trở đi, gặp ai trong chung cư, ông Phụng cũng cười tủm tỉm. Ông không còn thói quen nhặt nhạnh đồ phế thải nữa.

Tuy vậy, cũng có lần Bầm Quản không gặp may. Ấy là cái đận Bầm nhắc nhở bà Hạnh ở tầng trệt về việc chăng dây giữ xe máy chiếm hết cả sân chung cư. Bà ta chẳng những không nghe mà còn gọi anh em đến gây sự. Mọi người phải xúm lại can ngăn, giải thoát cho Bầm Quản. Khi trật tự phường đến giải tỏa, không cho bà Hạnh giữ xe nữa thì chính Bầm Quản lại vận động mọi người ký tên vào đơn xin cho bà Hạnh tiếp tục công việc. Phần vì cảm thông hoàn cảnh éo le, không có công ăn việc làm, lại phải nuôi con của bà, phần nữa thì chung cư cũng có nhu cầu gửi xe, mà nhà bà lại tiện vị trí mặt bằng. Khi đó, bà Hạnh mới ngượng nghịu cảm ơn Bầm Quản, nhưng Bầm chỉ cười ha ha, hơ hơ...

Chiều nay, vừa ở cơ quan về, bước vào cổng chung cư, tôi gặp ngay Bầm Quản. Bầm túm lấy tay tôi: “Sắp hội diễn văn nghệ phường rồi, chú viết cho chung cư một bài hát nhé. Viết hay hay vào. Được chủ đề về biển đảo thì càng tốt. Tối nay, mời cô chú xuống sân tập văn nghệ”. Tôi ú ớ. Bầm cứ làm như tôi giỏi sáng tác lắm không bằng. Cái chân nhân viên văn phòng quèn biết gì thơ nhạc mà sáng tác. Tôi chưa kịp nói gì thì Bầm đứng nghiêm trước mặt, 2 tay nắm 2 mép quần, nghiêng mình, cúi người rất điệu, đúng kiểu diễn viên ra sân khấu. Sau đó Bầm hát. “Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay. Chưa có bao giờ lòng ta mê say...”. Bầm lại cười ha ha, hơ hơ...

Tôi cũng cười theo rồi lặng ngắm Bầm Quản xăng xái đi về cuối dãy. Chợt nhớ, có lần ai đó nghe Bầm tập hát ở nhà đã nói Bầm là đồ “không bình thường”. Không bình thường mà được như Bầm thì chung cư này được nhờ. Chả thế mà hết nhiệm kỳ này đến nhiệm kỳ khác, Bầm Quản vẫn được tín nhiệm bầu làm Tổ trưởng tổ dân phố. Khu chung cư 5 tầng của tôi trở thành khu dân cư văn hóa là có công lao to lớn của Bầm Quản đấy. Cứ cung cách này, năng lượng của Bầm Quản dồi dào như thế thì còn lâu chúng tôi mới cho Bầm nghỉ hưu chức Tổ trưởng dân phố.

Truyện ngắn của ĐỖ XUÂN THU

;
.