Thơ Lê Minh Quốc

Thứ Sáu, 26/05/2017, 10:37 [GMT+7]
In bài này
.

 

 

Lê Minh Quốc SN 1959 tại TP. Đà Nẵng. Từ năm 1977 đến 1983, ông phục vụ trong quân ngũ, chiến đấu ở chiến trường Campuchia. Từ năm 1984 đến 1987, ông học Ngữ văn tại ĐH Tổng hợp TP. Hồ Chí Minh và từ năm 1988 đến nay, công tác tại báo Phụ Nữ TP. Hồ Chí Minh. Ông đã in nhiều tác phẩm thơ, văn xuôi. Báo BR-VT trân trọng giới thiệu một số bài thơ của ông.

 

 

 

Thầm hỏi

Có những chiều ngồi nhìn khói bay lên trời xanh

Thầm hỏi linh hồn của tôi có còn rong chơi nơi đó?

 

Có những ngày ngồi trên một bến sông quê

Thầm hỏi sao thân xác này không là ngọn cỏ?

 

Có những khuya đứng trước gương soi

Thấy gương mặt mình lại hỏi thầm ai đó?

Có những mùa xanh năm tháng đi qua

Ngoảnh lại thấy tình yêu như ngọn gió

 

Ngọn gió phiêu du hư ảo trên đời

Tưởng là không nhưng suốt đời lại có...

 

Nốt ruồi

Nốt ruồi ở tay ăn vay cả đời
(Tục ngữ Việt Nam)

trên bàn tay có một nốt ruồi

giống hệt vết nhọ nồi

rửa hoài chẳng sạch

mưa nắng không phai

có phải là tiền kiếp của anh đây

mẹ làm dấu để bây giờ gặp lại?

vuốt ve một tình yêu trễ nải

anh thấy nỗi đau đang dậy lửa dịu dàng

chờ đến thu sang mới hé nở mai vàng

đợi đến đông tàn mới trổ nhành phượng đỏ

đã lâu lắm quên mình đang thở

cho đến ngày kia thấy được nốt ruồi

anh sực nhớ một người

thấp thoáng thênh thang như cụm mây trời

vỗ về anh tập hát tập yêu tập hẹn hò tập nói

tập viết tập đi tập mỗi ngày ngắm nhìn gió mới

tập thở như trẻ nhỏ sơ sinh

tập yêu ai như yêu lấy chính mình

tập nhìn cuộc đời bằng cái nhìn độ lượng

tập tích đức tu tâm tập xa rời nghiệp chướng

tập nhìn mọi người bằng con mắt thiện tâm

tập mỗi ngày đón nhận một bình minh

tập dọn lòng để bắt đầu nhận lấy

một tình yêu thơ dại

là cái nốt ruồi

nằm trên bàn tay nhỏ xíu giống hệt vết nhọ nồi.

 

Tìm qua điện thoại

Lại gọi điện thoại quấy rầy người mới gặp

Môi em son thong thả một nụ cười

Cái nốt ruồi lọ nồi trên khuôn mặt

Ám ảnh tôi hạnh phúc tuổi lên mười

 

Những câu chữ sắp xếp đều vô nghĩa

Chẳng nên thơ không nên điệu nên vần

Những lời nói chòng chành như gió thổi

Em xa rồi rón rén cả bàn chân

 

Điều mộng ước hữu hình trong mộng tưởng

Nên đôi khi tôi dè dặt quấy rầy

Gọi điện thoại vu vơ và vớ vẩn

Xin lỗi em mới đó đã... một ngày

 

Chỉ mới gặp một lần như vấp té

Lúc đứng lên em đã bước xa rồi

Nên đôi lúc tìm nhau qua điện thoại

Tôi mơ hồ nghe giọng nói của tôi.

 

Tưởng nhớ Tú Xương

Sông kia rày đã nên đồng
Tú Xương (1870-1907)

 

Đồng kia rày đã nên nhà

Chung cư, khách sạn, massage ào ào

Giữa khuya gặp trận mưa rào

Tưởng vào mùa gặt nôn nao điếng người

 

Liên doanh giữa đất và người

Tầng tầng cao ốc chọc trời vút lên

Chỗ này thuở ấy rộng thênh

Cây đa, bến cũ nhớ quên nhọc lòng

 

Tôi về có thấy gì không

Chập chờn váy lụa lúa đồng tương tư

Tiếng xe chạy máy gầm gừ

Tưởng là vó ngựa, tưởng như gập ghềnh

 

Có còn không sợi tơ mềm

Nối trời với đất lênh đênh cánh diều

Những cây trụ điện khẳng khiu

Nhùng nhằng dây nhợ ngỡ chiều xuống nhanh

 

Chỗ này vàng rộ lúa xanh

Ao xưa cá quẫy trăng thanh tự tình

Tôi về chót vót bulding (*)

Karaoke cứ xập xình đêm đêm

 

Ruộng đồng rày đã cao thêm

Nền nhà mới đợi sang tên mỗi ngày

Bàn tay dỗ lấy bàn tay

Vọc xuống đất ngất ngầy ngây mùi bùn.

(*) Tòa nhà cao tầng

;
.