TẠP BÚT:

Cánh cò trong ta

Thứ Sáu, 21/04/2017, 09:32 [GMT+7]
In bài này
.

Đi qua những tháng ngày tuổi thơ, ai chẳng đôi lần khắc khoải hoài niệm. Có ai đó đã nhớ đến ngày khai trường đầu tiên trong đời, nhớ con sông quê hương trưa hè rát bỏng, hay những cánh diều no gió vi vu trên đồng chiều cuống rạ. Và tôi, đã bao lần tự hỏi: chỉ là những cánh cò bình dị thôi mà sao đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ hoài, nhớ mãi…

Một sáng hè, lần đầu tiên, ta theo mẹ thăm đồng. Khi những tia nắng ban mai lấp lánh ngũ sắc rải xuống từng bông lúa còn trĩu sương đêm, đàn cò đã lặn lội kiếm ăn ven ruộng từ lúc nào. Thấy bóng người từ xa, cò đã nhún mình bay lên khỏi ruộng lúa. Cánh cò mềm mại, trắng muốt vỗ vào khoảng không như tay ai vẫy gọi. Đôi chân cò bé xíu cứ thế duỗi song song chẳng khác nào đôi đũa bay trong không trung. Đàn cò chao lượn, từng nhịp cánh vỗ đều đều khiến ta nhớ đến những lời ca êm ái, ngọt ngào mẹ vẫn thường ru ta ngủ: “Con cò bay lả bay la/Bay từ cửa phủ bay ra cánh đồng…”.

Vui sao những buổi chiều quê dắt trâu ra đồng. Ta ngồi vắt vẻo trên lưng trâu, thu cả vòm trời quê xanh trong vời vợi vào mắt mình. Ta phiêu lưu trong tưởng tượng trước những đám mây với nhiều hình thù kỳ quái trong ráng chiều. Yêu cảnh làng quê yên bình, ta tấu lên khúc nhạc sáo. Bỗng đâu, cánh cò ở một góc ruộng nào vụt bay lên rồi cứ thế chao lượn lúc mềm mại, duyên dáng; khi lại gấp gáp, vội vàng. Cánh cò như muốn góp vào bức tranh làng quê những vũ điệu si mê, nâng tiếng sáo ta bay cao, bay xa hơn. Ta yêu biết bao ngôi làng quê nhỏ bé của mình.

Hồi còn học cấp 1, ta vẫn thường đi bộ men theo con đường nhỏ đến trường. Theo bước chân ta là hương mạ non dưới đồng nương gió đưa lên phảng phất thơm dìu dịu, là tiếng nước róc rách chảy tràn trên bờ mương và còn là hình ảnh gia đình nhà cò dắt díu nhau lội từng bước trên mặt ruộng. Lên cấp 2, cấp ba, trên những con đường nhựa tới trường, vòng xe ta cứ thế quay, ta lại cảm thấy lòng dịu nhẹ biết mấy khi thả hồn vào những thân cò trắng muốt đang đứng nhìn lơ đãng, mắt lim dim hay dập dờn bay trên cánh đồng bên đường. Bao áp lực của việc học tập dường như được cánh cò trắng xua tan. Ta ước gì cò có thể biến ước mơ bước vào cổng trường đại học của ta trở thành hiện thực.

Từ sáng tới chiều, khi nào ta cũng thấy cò lầm lũi kiếm ăn trên cánh đồng làng quen thuộc. Lưng cò khom khom. Dáng cò mảnh khảnh. Cò cứ cặm cụi mò cua bắt tép, chốc chốc mới ngẩng đầu ngước nhìn lên. Những thân cò lặn lội khiến ta liên tưởng đến hình ảnh người mẹ một đời tảo tần nuôi các con ăn học. Dáng mẹ hao gầy. Cuộc đời mẹ gắn liền với những mảnh ruộng, suốt ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Nhìn khuôn mặt mẹ rám nắng, đôi bàn tay sần sùi, ố vàng vì đất ruộng chua phèn, ta thương mẹ thật nhiều. Rồi ta tự nhủ lòng phải cố gắng học tập thật tốt để sau này có thể đáp đền những tháng ngày một nắng hai sương của mẹ.

Một đêm mệt nhoài bên bàn học, ta ngủ thiếp đi lúc nào chẳng biết. Có cánh cò trắng chập chờn xuất hiện vỗ về ta như tay mẹ dỗ dành khi ta còn thơ bé. Ta thấy mẹ đến bên bàn học, đưa tận tay ta ly nước chanh mát lạnh mẹ vừa pha. Mẹ nở nụ cười rạng rỡ, động viên ta cố gắng học để vượt qua kỳ thi trung học phổ thông này. Ta nắm lấy tay mẹ thật chặt, lòng ngập tràn một nỗi niềm rưng rưng khó tả…

                 NGUYỄN ĐÌNH THU

;
.