TẠP BÚT:

Thương bàn tay mẹ

Thứ Sáu, 10/03/2017, 19:05 [GMT+7]
In bài này
.

1. Mọi người sẽ thấy rất buồn cười khi tôi nói rằng tôi thương bàn tay mẹ bắt đầu từ mỗi tối tuốt… trứng chí trên đầu tôi. Thuở nhỏ, con nít quê tôi thường lê la bãi cát, lùm cây. Cha mẹ bận rộn mưu sinh, không chăm sóc vệ sinh kĩ lưỡng nên đa số con nít đều có chí trên đầu. Những con chí nhỏ xíu bằng nửa hạt gạo cắn khiến chúng tôi ngứa ngáy khó chịu. Buổi tối, trước khi đi ngủ, mẹ thường dùng lược bí chải đầu cho tôi. Lược bí có thể cào hết lũ chí to nhưng sót lại chí nhỏ và trứng chí. Vì thế mẹ chưa yên tâm, khi đi ngủ còn lọ mọ rờ rẫm trên đầu tôi để lần tìm tuốt từng cái trứng chí. Thông thường, khi tôi chìm vào giấc ngủ vẫn còn lơ mơ thấy mẹ đang đưa tay luồn trong tóc rối, rất dễ chịu.

Nhiều đêm sau này khi đi học xa nhà, lấy chồng xa nhà, và thậm chí cả khi mẹ đã mãi mãi đi xa, những đêm khó ngủ tôi vẫn thèm cảm giác bàn tay mẹ luồn trong mái tóc mình. Cảm giác dễ chịu từ bàn tay mẹ lấn lướt tất cả mọi cảm giác khác dẫn tôi vào một vùng bình yên với những giấc mơ an lành thật đẹp.

2. Mẹ tôi rất giỏi bấm huyệt, xoa bóp dù bà chỉ là một người lao động bình thường. Mẹ dặn tôi mua và sưu tầm những cuốn sách dạy bấm huyệt phổ thông để tìm hiểu và giúp bất cứ ai khi họ nhức mỏi. Những tháng mẹ nằm viện, có khi quá tải, 3 bệnh nhân nằm chung một giường nên hầu hết các bệnh nhân đều thêm phần mỏi mệt. Mẹ con tôi thuê một phòng khách kề bên bệnh viện để nghỉ ngơi cho thoải mái về đêm, qua ngày lại vào phòng bệnh. Sau những giờ chích, truyền thuốc không thể vận động tay chân bình thường, mẹ lại ngồi xoa bóp cho những bệnh nhân xung quanh. Những bà, những cô bệnh nhân phần nhiều không bệnh nặng bằng mẹ nhưng luôn tỏ ra sảng khoái khi được mẹ tôi xoa bóp giùm. Mẹ vui vẻ tự nguyện làm việc ấy đều đặn hơn cả những bữa cơm của mình khiến có lúc tôi sốt ruột cằn nhằn: “Mẹ ơi, chi mà cực vậy. Mẹ nghỉ ngơi đi chứ”. Mẹ tôi cười: “Tay mẹ làm lụng quen rồi, giờ để thừa thãi ra cả ngày buồn lắm, làm cho vui mà lại giúp được người ta, càng vui hơn”. Nghe vậy, tôi không thể có lý lẽ nào khác để ngăn mẹ. Bà phân bua: “Mẹ con mình còn có điều kiện ra nhà nghỉ nghỉ ngơi mỗi đêm, những bà ấy ở chen chúc nhau cả ngày lẫn đêm trên những chiếc giường hẹp, mỏi mệt, tội nghiệp lắm”…

Mẹ tôi là vậy, bà thường nghĩ cho người khác và luôn dạy con mình hãy biết đặt mình vào hoàn cảnh người khác để thương và chia sẻ. Bàn tay ấy những ngày tháng cuối đời ngày một vàng hơn vì căn bệnh u đường mật quái ác. Đó là thời gian tôi nắm bàn tay mẹ nhiều nhất. Nắm chút hơi ấm ngày một tàn, một yếu theo từng tuần, từng ngày… và xót xa thương mình sẽ không bao giờ còn được nắm tay mẹ nữa.

3. Khác với bàn tay xương xẩu của mẹ đẻ, tay mẹ chồng tôi mềm múp. Bà là giáo viên tiểu học, bàn tay chỉ cầm phấn và làm việc nhà, về hưu mở thêm cái tạp hóa nhỏ trước nhà nên bàn tay rất ấm và mềm. Kỷ niệm mà tôi nhớ nhất về bàn tay mẹ chồng là những vết hằn đỏ mỗi khi bà đi tàu vào xách theo lỉnh kỉnh quà quê cho con, cháu. Lại có lần tôi sinh em bé, mẹ bên tôi với bàn tay vẫn còn thơm mùi… rượu bách nhật. Khi tôi hít hà mùi thơm từ bàn tay mẹ, bà lý giải, tại đợt này rét, mẹ phải bóp cho rượu nhanh nhuyễn. Con gái hay con dâu sinh con, bà đều tự tay làm một hũ rượu bách nhật để con uống cho lưu thông máu huyết, nhanh khỏe mạnh hơn. Tôi không biết uống bia rượu, hầu hết chưa bao giờ thấy bia rượu ngon ngoại trừ “món” rượu bách nhật thơm ngọt mùi nếp cẩm của mẹ chồng. Mỗi khi nhớ tới bà, tôi vẫn thường nghĩ tới mùi thơm ngọt ngào nồng nàn ấy.

KHÔI NGUYÊN THẢO

;
.