Duyên muộn

Thứ Sáu, 06/01/2017, 10:40 [GMT+7]
In bài này
.
Minh họa của MINH SƠN.
Minh họa của MINH SƠN.

Sáng thứ sáu, sau khi xé tờ lịch cũ, mẹ Nhi bảo:

- Còn hơn tháng nữa là hết năm.

Rồi chẳng rõ nguyên nhân, bà thở dài một cái. Như một phản ứng dây chuyền, Nhi cũng thở dài một cái. Vậy là một năm nữa sắp kết thúc. Nhi đi làm. Vừa bước chân ra cửa, thấy lạnh, quay vào nhà lấy cái khăn quàng cổ, cô còn nghe tiếng ba lầm bầm:

- Lạnh, cứ y như là người Hà Nội mang mùa đông vào Sài Gòn vậy.

Nhi bước chân ra đường, bình thường không để ý gì ngoài nạn kẹt xe. Bây giờ mới thấy phố xá tươi sáng lộng lẫy hơn thật. Ừ, còn mấy ngày nữa là Tết thôi. Noel xong rồi tết Tây, vài bữa nữa là Tết ta. Tháng mười hai là tháng đáng chú ý nhất trong năm. Này nhé, nhiều ngày lễ, người đi làm được tăng lương, thêm thưởng. Có tiền, người ta sẽ chịu mua sắm hơn. Người bán hàng cũng vui lây. Đó có phải là lý do khiến cho trời lạnh, mưa lất phất, đất trời ẩm ương mà phố xá lại chộn rộn, đông người đi lại khiến Nhi có cảm giác ấm áp hơn khi ở nhà. Cô khe khẽ cất tiếng hát: Em ơi mùa xuân đến rồi đó…

Tới công ty, mở máy tính, Nhi đã thấy tin nhắn của Ly, cô bạn thân đang đợi trên facebook.

- Mai thứ bảy, rảnh, đi Vũng Tàu cùng tao nha mày!

- Tao không đi được, cuối năm, bận tối mắt tối mũi. Thời gian đâu đi chơi.

- Năn nỉ mà! Chả lẽ tao đi một mình.

- Từ đầu tháng tới giờ tao bận quá, nào là báo cáo, họp hành, tổng kết cuối năm; nào là dự trù, đề án, kế hoạch cho năm tới. Tháng củ mật, bày đặt đi chơi là sao!?

- Biết rồi, khổ lắm. Ai hơi đâu mà đi chơi, tao được mời đi xem mặt bạn gái ông Phong…

***

Nhắc đến Phong, Nhi lạnh người. Bao cảm xúc khó tả cùng những kỷ niệm đã xa tít chạy vèo vèo trong đầu Nhi.

Bảy năm rồi. Ngày hai người gặp nhau cũng độ mùa Noel như thế này. Phong là cậu ruột của Ly, từ Canada về Việt Nam nghỉ Tết Dương lịch. Nhi lúc đó chưa thân với Ly nhưng lại đi chung với mấy người bạn trong nhóm bán đồ Giáng sinh tự làm, được Ly rủ đến nhà chơi, tiện thể trang trí cây thông Noel giúp Ly luôn. Họ uống rượu, hát ca. Sau đó Phong đưa mọi người về nhà. Chẳng hiểu sao, cuối cùng, trên xe chỉ còn lại anh và Nhi, dẫu nhà Nhi không quá xa như nhà mấy người bạn khác. Họ cứ đi như thế rất lâu trong đêm. Đường phố vắng tanh, Phong mới chịu dừng trước nhà Nhi.

Thời gian nghỉ không nhiều hay tác phong nhanh gọn ảnh hưởng từ lối sống phương Tây khiến Phong làm việc gì cũng nhanh chóng tới mức vội vã. Từ làm quen, tới hò hẹn và tỏ tình, thậm chí cầu hôn, tất cả diễn ra trong vòng một tuần. Nhi không phải là không có tình cảm với Phong, nhưng khi ấy Nhi còn quá trẻ. Hai mươi tuổi, người ta không cần vội vã . Nhi muốn một mối tình lãng mạn với những chờ đợi, giận hờn, ghen tuông, hiểu lầm, thậm chí ngang trái để sau này còn có gì đó để nhớ. Ai đâu như Phong, mới gặp được hai lần đã “Anh không quen vòng vo, ngay từ lần đầu gặp, anh đã cảm thấy em là người mà anh tìm kiếm bấy lâu”. Sau đó thì “Anh sắp phải bay rồi, em đã xác định được tình cảm của mình chưa, em sẽ nhờ anh chị về quê, thưa chuyện với ba mẹ”.

Nhi im lặng. Ba mẹ sinh ra Nhi, tuy không giỏi giang xinh đẹp gì nhưng ít nhất cũng là một Nhi với phong cách, cá tính thế nào mới khiến anh phải gặp phải tiếng sét ái tình ngay từ đầu chứ. Thế mà anh, mới vài lần đi chơi, vài lời tán tỉnh đã đòi Nhi phải thành vợ anh. Rồi Nhi lo nếu lấy anh, cô sẽ phải theo anh sang xứ người, bỏ gia đình, bạn bè, quê hương. Không, không có chuyện đó được. Ánh mắt thất thần, đầy tuyệt vọng của anh lúc đó làm Nhi hơi hả dạ: “Anh đừng tưởng ai cũng ham mác việt kiều!”.

Phong đi rồi, sau giây phút lòng kiêu hãnh được vuốt ve, Nhi lại thấy hơi buồn. Nhi phát hiện ra mình thân với Ly hình như chỉ để thỉnh thoảng tình cờ nghe Ly nói về Phong.

***

Theo thời gian, mọi sự cũng phai mờ. Thực ra, Phong không phải là người đầu tiên Nhi từ chối tình cảm. Nhi có những mối tình mới. Có mối tình kéo dài tới mấy năm, vậy mà khi chia tay lại rất nhẹ nhàng.Nhưng, ánh mắt Phong mãi vẫn ám ảnh Nhi.

Sau khi ra trường, mải lo xin việc, lập nghiệp, Nhi và Ly ít có thời gian liên hệ với nhau. Cho đến ngày cưới, Ly mới vui mừng nhận ra nhà chồng mình và nhà Nhi khá gần nhau. Họ trở nên thân thiết hơn. Mấy lần vờ như tình cờ, Nhi hỏi thăm về Phong. Ly lắc đầu: “Căng lắm! Ba mấy gần bốn mươi rồi mà giới thiệu bao nhiêu cô mười chín đôi mươi, ổng cũng chỉ cười chứ không cưới. Ông bà, ba mẹ tao đang lo sốt vó đây”.

Nhi hai bảy tuổi, ba mẹ, người nhà Nhi cũng đều bảo: “Con gái có thì, một năm mười hai tháng qua đi nhanh lắm. Chẳng mấy chốc là ba mươi”. Ừ, 30 lấy năm làm tháng, lấy tháng làm tuần, tuần rồi qua nhanh như ngày. Hôm nay sắp tết, chớp mắt cái lại thấy hết năm. Cô cũng sợ, nhưng biết làm sao được. Chả lẽ lại nhắm mắt lấy đại người không yêu, rồi phải chịu cảnh một phút bên người bằng mười năm trong ngục tối. Thôi, Nhi đành an ủi là duyên chưa tới. Nhưng Nhi không phải không có chút buồn và luyến tiếc.

Tháng mười hai với những gam màu lấp lánh tương phản. Nhà thờ, cơ quan,  hàng quán, nhà dân đều lấp lánh rực rỡ những bộ quần áo đỏ, túp lều cỏ trắng, cây thông Noen dát bạc, hang đá xám, vòng lá xanh… Nhi bần thần trước quầy bày thiệp. Ngày xưa Phong nói anh rất ấn tượng khi biết những tấm thiệp trên cây thông Noel là do cô tự tay thiết kế. Thời đó, những tấm thiệp kết bằng cỏ khô, vảivụn, giấy dó, nan tre với những câu danh ngôn viết bằng thư pháp của Nhi rất được ưa chuộng. Cô và các bạn chỉ nhờ mấy ngày lễ cũng kiếm được một khoản tiền kha khá. Từ ngày mạng Internet phát triển, thiệp làm đẹp nhưng bán không chạy. Năm ngoái, năm kia còn ít tấm gửi cho bạn bè, người thân. Gần đây những dịp lễ lạt, nhiều người chỉ cần kiếm trên mạng, lấy mấy hình đẹp đẹp, gắn thêm mấy lời chúc hay hay rồi gửi cho bạn bè, người thân yêu. Thế mà tiện, chẳng tốn tiền mua vật liệu cũng không mất tiền gửi.

Mân mê những tấm thiệp, phủ mờ một lớp bụi thời gian, Nhi như thấy tương lai nghề làm thiệp đang úa tàn. Nhi lựa hơn chục tấm, nhẩm thầm để tặng cho nhà mấy đứa bạn có con, cho chúng nó treo lên cây thông Noel. Còn nữa, chẳng biết tặng ai thì chụp lại đưa lên facebook tặng bạn bè. Ai còn có thói quen thích được nhận thiệp mừng thì ghé nhà mà lấy. Nếu không, cô cũng để chơi và để nhớ một thời vẽ tranh, dán cỏ.

***

Rồi thì Nhi cũng chịu đi cùng Ly vì lý do của nó “Cả nhà chỉ tao đi được. Ông ấy gọi điện nhờ, không lẽ không xuống. Tao với mày xuống vừa xem mắt vừa đi chơi luôn thể. Nghe nói biển Vũng Tàu bây giờ sạch đẹp lắm”.

- Nhưng tự nhiên tao đi coi mắt cho cậu mày. Vô duyên và vô lý  làm sao!?

- Mày phải biết ở tuổi này, mấy ông chả biết tán gái hay lãng mạn nữa đâu. Thôi, đừng khó tính như bà già thế! Ế chết! Thế mày không tò mò muốn coi xem người mà ông Phong chọn là ai sao? Mà tao đã nói mình đi nghỉ mát, tắm biển là chính. Bây giờ có đường cao tốc rồi. Đi lại mất có hai tiếng là cùng. Bất quá có thể bắt ông Phong chở về ngay vẫn được mà. Ông ấy đang làm dự án ở Vũng Tàu, bận lắm, nhưng là ban ngày chứ ban đêm thì rảnh mà. Ổng ấy đã đặt phòng ở khu du lịch Gió Biển cho mình rồi. Chỗ đó tao biết, ngay bờ biển Bãi Sau, khá đẹp và lãng mạn.

Bãi Sau, mặc dù trời khá lạnh vẫn rất đông người đi tắm. Những quầy hàng bán đồ mỹ nghệ cùng những gánh hàng rong đã bị dẹp hết nên bãi tắm sạch đẹp quang đãng hẳn. Nhi bảo:

- Lâu lắm không xuống Vũng Tàu, quả là khác quá.

Ly cười:

- Đường rộng, thoáng mát. Khí hậu tuyệt vời. Có núi có biển, có cảnh có người. Ông Phong này cũng ghê thật.

Nhi nhìn Ly cảnh giác:

- Mày nói vậy là sao? Tao đang thắc mắc sao ông Phong không dẫn người yêu về nhà ra mắt lại kéo tụi mình về đây đấy?

Ly nói, mặt tỉnh rụi:

- Ai biết đâu. Có thể còn trục trặc gì đó, hoặc giả bà ấy chưa ưng, hoặc giả ông ấy chưa quyết về nước định cư ở đâu, Vũng Tàu hay Sài Gòn. Rồi, có khi cần tụi mình tư vấn, giúp sức gì đó vì tụi mình còn trẻ, ngang tuổi bà ấy không chừng. Chứ nếu đã dẫn về Sài Gòn thì chỉ có nước đi đám cưới luôn chứ xem mắt gì nữa. Nhưng thôi, cứ biết mình có hai ngày ăn chơi miễn phí ở Vũng Tàu đã. Tắm xong lên phòng, tắm giặt, mặc đồ, trang điểm cho đẹp vào. Khoảng 6 giờ ông Phong đến đón mình đi ăn tối.

Sáu giờ tối, điện thoại báo có tin nhắn. Nhi mở máy. Ly nhắn: “Tao có việc phải về Sài Gòn ngay. Mày đi ăn với ông Phong vui vẻ nha! Merry Christmas!”.  Nhi hốt hoảng bấm số. Máy không liên lạc được. Phòng đột nhiên cúp điện. Nhi mở cửa.Dù đã đoán ra, nhưng cô vẫn giật mình, bất ngờ khi thấy Phong đã đứng đó từ bao giờ. Nụ cười và bó hoa hồng trên tay anh làm sáng cả căn phòng. Đâu đó tiếng nhạc Giáng sinh vang lên ngân nga: “We wish you a Merry Christmas/We wish you a Merry Christmas/We wish you a Merry Christmas/And a happy New Year. Glad tidings we bring/To you and your kin/Glad tidings for Christmas/And a happy New Year!”.

Truyện ngắn của BÙI ĐẾ YÊN

;
.