Mùa đông không lạnh

Thứ Sáu, 23/12/2016, 10:23 [GMT+7]
In bài này
.
Minh họa của MINH SƠN.
Minh họa của MINH SƠN.

Dịu quyết định đưa anh về ra mắt gia đình. Hôm ấy là một ngày đầu đông lạnh lẽo. Trước khi gặp Dịu, anh nói, tình cờ có đôi chim sẻ về làm tổ dưới mái hiên đối diện ô cửa sổ phòng làm việc của anh. Ba mươi năm đi qua trong cuộc đời, anh chưa từng chú ý tới một đôi chim làm tổ. Thế mà bây giờ, mỗi sáng anh lại có thể bỏ ra một khoảng thời gian đáng kể để dùng ống nhòm xem đôi chim âu yếm góp từng cọng cây, nhánh cỏ làm tổ. Từ khi gặp Dịu, thi thoảng anh có nhắc tới đôi chim ấy với giọng điệu thú vị. Về sau, những câu chuyện Dịu kể anh nghe luôn có cảm giác thú vị hơn thế, kể cả chỉ ngồi không làm gì cả, chỉ để ngắm gương mặt tròn tròn, có phần nũng nịu như trẻ con của Dịu cũng khiến anh thấy mối quan tâm ấy đáng kể hơn lũ chim sẻ kia nhiều lần. Bốn năm yêu nhau, thời gian khá đủ để anh tìm hiểu và quyết định tiến đến hôn nhân ở tuổi ngoài ba mươi.

Dịu tỏ ra bồn chồn, dù chỉ mười lăm phút nữa sẽ về đến nhà. Hai hàng hoa xuyến chi nở rộ giữa những cành lá xanh mướt chạy chen giữa bờ ruộng và con đường đang làm dở, lồi lõm.

Em thực sự không muốn dẫn anh về nhà

Anh sẽ giận em đấy…

Cả hai câu nói lặp lại nhiều lần này khiến anh và Dịu băn khoăn. Chừng năm phút nữa về đến nhà, Dịu bảo anh cùng xuống đi bộ. Vẻ mặt Dịu căng thẳng và âu lo vẫn có nét trẻ con khiến anh vừa thấy thương, vừa giận, vừa buồn cười.

Mẹ Dịu là người phụ nữ tần tảo, hiền lành. Hầu hết cuộc đời bà gắn với đồng lúa và chưa bao giờ bước chân ra khỏi cổng làng. Ba Dịu bình thường cũng hiền lành, nhưng khi rượu vào thì thành ra người đàn ông vũ phu. Mẹ thường xuyên bị bầm tím mặt mày, còn Dịu cũng bị đánh lây vì dám xông vào can ngăn. Nhà Dịu còn có thêm người đàn bà nữa: cô Hoa - người ba đưa về và giới thiệu là em nuôi. Theo cách nói của người dân quê Dịu thì cô là người đàn bà lăng loàn. Cô không chồng nhưng đã trải qua nhiều mối tình. Cô yêu ai thì yêu như điên và khi không còn tình cảm thì chấm dứt luôn, chả cần lý do gì. Vài lần không ngủ được, Dịu thấy mẹ nằm thở dài, gian nhà dưới có những tiếng động lạ. Một lần, không thấy mẹ đâu, bật dậy đi tìm, Dịu giật mình khi thấy ba và cô Hoa đang quấn chặt vào nhau. Dịu như bị bắt quả tang đang làm chuyện xấu, quay ra ngoài thì gặp mẹ đang ngồi khóc bên bậc thềm…

Ba em là người tham lam vô cùng. Ông sống với mẹ vì nghĩa, sống với cô Hoa vì tình. Họ cứ sống thầm lặng bên nhau suốt gần hai mươi năm nay… Mẹ Dịu đã thôi không thở dài, thôi không khóc, vì có lẽ đã quá quen với cuộc sống ấy rồi. Nhưng Dịu thì vẫn luôn bị ám ảnh nguyên vẹn những nỗi đau câm lặng của mẹ, những cuộc rượu và cảnh chướng tai gai mắt giữa ba và cô Hoa. Dịu chẳng muốn lấy chồng, cũng chẳng muốn đưa bất cứ bạn bè nào chứ đừng nói gì đến chuyện đưa người yêu về căn nhà đầy ám ảnh ấy.

Khi nghe Dịu kể những điều ấy, anh thấy nhói đau.

* * *

Dịu dường như phải khó khăn lắm mới giữ được vẻ bình thản trên gương mặt. Nụ cười của cô tắt ngấm khi vừa bước chân tới cổng nhà, một tràng cười lớn vọng ra. Dịu thở dài: “Chắc ba em lại say. Hay mình quay lại, nha anh…”. Anh ôm vai Dịu trấn an, chẳng lẽ yêu em đến vậy mà anh không vào nhà chỉ vì ba say hay sao?

Trước mặt anh và Dịu, người đàn ông ngoài 50 lõa lồ, đang chơi trò trồng cây chuối trong nhà. Ông đi lại bằng hai tay liêu xiêu. Chốc chốc, ông lại ré ra những tràng cười. Trên chiếc ghế gỗ màu đen sờn, người đàn bà luống tuổi còn vương vấn chút nhan sắc, mặt không rõ buồn vui, ngồi ôm bộ quần áo. Bà phân bua:

- Cô… cô nói ba con mặc đồ vào mà ông ấy không chịu, ông ấy say quá. Mẹ con đi làm đồng từ sáng sớm. 

Em đã nói rồi, mình quay lại đi…

Kìa em…

Anh không đi, em đi!

Dịu lao đi, vẻ mặt có lẽ chưa bao giờ buồn hơn. Lần đầu tiên, anh không thấy nét trẻ con nũng nịu trên gương mặt ấy. Anh đứng lại, chết trân giữa cái nhìn bất lực của người đàn bà và tiếng cười ré khó chịu của người đàn ông trong cơn say.

Anh trở lại những con đường cũ, quán cà phê Phong Nguyệt để tìm Dịu. Có lần, Dịu đi giữa hai hàng cây rợp bóng trên đường Trần Quốc Thảo, đọc anh nghe hai câu thơ tình nổi tiếng: “Nếu cùng người khác dạo chơi/Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu - tác giả tinh quá, em sau này cũng vậy, cũng xin anh vậy vì không còn giữ được anh thì cũng muốn giữ con đường hạnh phúc mình từng đi qua cho riêng mình. Hơn nữa, dù khi không có anh em cũng sẽ đi lại con đường này thật nhiều lần…”.

Vậy mà nhiều lần đi lại, anh không thể tìm được Dịu. Có lúc anh tự dằn vặt mình sao lúc Dịu nói anh quay lại, anh lại cứ trì kéo mà không quay lại cùng em. Khi không thể tìm gặp lại Dịu, anh chợt nhớ tới bầy chim sẻ. Lũ chim sẻ bên hiên nhà cũng đã bay mất từ lúc nào, chỉ còn những chiếc tổ xác xơ.

Một năm sau ngày về quê ra mắt cha mẹ vợ hụt ấy, anh viết dòng trạng thái trên facebook: “Bầy chim sẻ đã bỏ anh đi lâu rồi. Gương mặt em trên cửa sổ cũng chẳng lúc nào sáng đèn, em ở đâu?”. Vài ba đứa bạn vào í ới: “Em ở đây, ở đây”. Những câu đùa phút chốc chẳng thể giúp anh vơi bớt phiền lòng. Theo lời một cô bạn, anh viết tiếp một dòng trạng thái khác: “Đang ở bệnh viện X. Nỗi đau thể xác không bằng sự chờ đợi…”. Anh nhờ người nhắn với Dịu rằng, anh phải vào viện cấp cứu. Nick của Dịu vẫn im lìm, không hồi đáp. Người bạn nhắn tin cũng chịu không tìm ra Dịu. Dịu biến mất tăm như xa lạ hoàn toàn với anh.

Sau những tìm kiếm vô vọng, anh rất khó khăn để tập làm quen với cuộc sống không có Dịu. Rồi anh cũng lấy vợ, bởi không ai có thể chịu nổi sự đợi chờ trong vô vọng. Đôi khi anh nhìn vợ vô tư mà thấy xót xa. Cô luôn tin anh chỉ có tình yêu tuyệt đối dành cho gia đình.

* * *

Sang mùa đông, tiếng chuông điểm thường xuyên trên nhà thờ Đức Bà. Đàn chim lại về làm tổ bên hiên nhà đối diện. Đôi khi trời sắp mưa, lũ chim hấp tấp lao về tổ ấm, tíu tít gọi nhau khiến anh ngoảnh ra nhìn với tâm trạng không rõ buồn, vui dù rằng khắp nẻo phố, nhạc giáng sinh đang ngân vang. Khi anh dường như đã không còn trông ngóng những đàn chim quay lại, không còn qua quán Phong Nguyệt ngồi cà phê một mình chờ đợi và đi hàng trăm lần mỗi tháng trên con đường Trần Quốc Thảo… Dịu bỗng quay lại. Cô hiện diện trước mặt anh, tình cờ trong quán cà phê trên con đường mà anh tưởng đã không còn hy vọng kiếm tìm. Dĩ nhiên, Dịu chẳng hẹn anh. Dịu ngồi một mình, trên tay cầm tờ báo còn lật mở nhưng mắt lại nhìn bình hoa cúc tím trên bàn, buồn tênh. Anh bước vội về phía Dịu, cảm giác chỉ chậm một bước chân thôi, cô có thể biến mất.

Sao anh biết em ở đây?

Em ở đâu anh cũng có thể tìm ra.

Dịu cười. Nụ cười ấy đủ để anh thấy như chưa hề có bốn năm xa cách nhưng thời gian đằng đẵng ấy lại là vết xước sâu và dài trong anh. Anh cảm giác tim mình đang nhảy nhót theo điệu flamenco từ chiếc máy nghe nhạc cổ trong quán. Bỗng chốc, thật nhanh, điệu flamenco không thể khiến anh cảm thấy trái tim đang quặn lại khi gặp Dịu trong hoàn cảnh này.

- Em quên rằng chị chủ quán là bạn của anh ư? Vậy em ở đâu suốt bốn năm qua?

Em qua Úc du học…

Thời gian ấy, Dịu tưởng mình đã quên được anh. Cô đinh ninh rằng thời gian và khoảng cách sẽ làm mờ và xoa dịu hết những nỗi đau. Khi đã trưởng thành hơn, ngoài ba mươi, Dịu mới thấy mình ngu dại, sao phải chạy trốn tình yêu cho dù bất cứ lý do gì.

Em vẫn chưa lập gia đình ư?

Dạ.

- Khi cô nói điều ấy, nhẹ bẫng, anh thấy bàn tay phải của mình trở nên thừa thãi. Chiếc nhẫn cưới nhỏ thôi nhưng cồm cộm. Anh đút tay vội vào túi quần. Dịu hồn nhiên nói cười, hồn nhiên tin rằng, anh cũng như mình. Trước niềm tin và sự hồn nhiên của người yêu, anh chẳng thể làm gì khác hơn là dùng ngón cái đẩy chiếc nhẫn lọt thỏm vào túi quần. 

Anh vốn rất ghét sự dối trá nhưng lại dễ thỏa hiệp với sự dối lòng mỗi khi đến với Dịu. Từ khi gặp lại Dịu, anh thường rút chiếc nhẫn cưới cất trong bóp trước khi đến nơi hò hẹn. Anh sống lại những cảm xúc của mối tình đầu, mối tình duy nhất vẫn giữ trong lòng. Đôi khi, mỉm cười nghĩ tới Dịu, anh chợt thấy gờn gợn trong lòng khi nghĩ tới vợ con, cảm thấy không dễ dứt khoát đi về một phía nào. Tình cảm có lẽ là thứ duy nhất không thể cân đo đong đếm.

Sinh nhật của anh kề ngày Noel. Bỏ qua lời đề nghị đưa con đi chơi cùng vợ, anh khấp khởi đến quán cà phê cùng Dịu. Cô gửi anh hộp quà với lời nhắn nhủ: “Anh sẽ mở khi em đã đi về, nhé?”. Anh gật đầu. Dịu luôn khiến anh có cảm giác ngọt ngào khi ở bên.

- Anh đừng tiễn em, hôm nay em muốn về một mình - khi Dịu nói, anh chưng hửng - Em biết rằng chúng mình sẽ chẳng thể quay lại ngày xưa, cũng rất khó để tiếp tục như thế này…

Dịu nhìn anh buồn rười rượi. Anh thấy như có ai xát muối lên mình. Trên bàn, lọ hoa cúc tím dường như nhuốm màu úa tàn.

Món quà cô để lại cho anh là chiếc khăn quàng cổ ấm áp. Cùng với món quà là tấm thiệp có những nụ hoa cúc tím chúm chím do Dịu tự tay làm với những lời chia sẻ: “Chúng mình đừng dối nhau nữa, anh ạ. Em quả thực không muốn tin rằng anh đã có gia đình. Em chẳng trách anh, chỉ buồn thôi, vì có lỗi của mình trong đó. Em đã lừa dối anh vờ như không biết anh đã có vợ, có con, cũng là cách em dối lòng để được gần gũi anh. Nhưng chẳng ai dối lòng mình mà thanh thản được. Em luôn bị ám ảnh bởi quá khứ về gia đình mình từng sống. Một người đàn ông và hai người đàn bà. Em từng trách ba, trách cô Hoa, trách mẹ quá nhường nhịn, chịu đựng… Chỉ khi yêu, em mới biết chẳng ai có lỗi. Tất cả chỉ là nạn nhân của tình yêu... Em mong anh luôn hạnh phúc với gia đình mình. Em mong anh có thể hạnh phúc khi dẫn vợ đi trên những con đường mình từng đi, dẫn chị ấy vào đây cùng nghe điệu flamenco mình cùng yêu thích. Em mong khi gặp lại, em có thể chấp nhận rằng chúng ta đã không còn là những người yêu nhau”.

Dịu đi. Anh hiểu, quá khứ ám ảnh ấy khiến Dịu nhạy cảm tới mức thấy dường như mình lại đi về lối cũ ngày xưa. Dịu không muốn để anh phải chia đôi trái tim ra cho hai người đàn bà.

Điện thoại của Dịu lại ngắt liên lạc. Anh không còn cố công tìm kiếm. Thi thoảng, ở một góc quán cà phê quen thuộc, anh ngồi cùng vợ, nghe trái tim mình rộn rã và thanh bình gõ nhịp flamenco.

Truyện ngắn của VÕ THU HƯƠNG

;
.