123
Nhớ má - Báo Bà Rịa - Vũng Tàu điện tử
TẠP BÚT

Nhớ má

Thứ Sáu, 04/03/2016, 09:24 [GMT+7]
In bài này
.

Tôi ngồi chờ má xem xong bộ phim dài lê thê mà chẳng thiết tha nhìn đến tựa phim. Tôi chỉ mong chóng hết phim, để cái ti vi thuộc về mình với những chương trình yêu thích. Phim kết thúc. Má đọc: Hết tập… rồi quay sang hỏi “Số 24 rồi thêm số 9 nữa đọc làm sao con”.

Câu hỏi của má làm tôi ứa nước mắt. Tôi bỏ chiếc điều khiển xuống, muốn rúc đầu vào lòng má mà khóc cho thỏa thích. Má đã cho tôi bao nhiêu chữ nghĩa, để nhận về phần mình những nhọc nhằn, cơ cực. Cả đời má hy sinh vì chồng, vì con. Bao mưa nắng cứ lặn vào đời má. Từng tuổi này, tôi vẫn khiến má lo lắng vì cái bản tính long đong, bốc đồng và ngang bướng của mình. Tôi chưa bao giờ đủ dũng cảm để nói rằng con thương má, dù khi ra ngoài xã hội, tôi luôn nói với bạn bè mình như thế.

Tôi cùng má xem cải lương. Vở kịch buồn nẫu ruột. Má khóc mấy bận, tôi cũng không phàn nàn người ta đóng tuồng chứ có thật đâu mà má khóc. Tôi cũng không còn thấy cải lương vô lý khi cô đào bị đâm mấy nhát mà vẫn còn đủ sức hát câu vọng cổ dài thườn thượt ngọt như mía lùi. Tôi kiên nhẫn ngồi nhìn má xem bộ phim dài tập mà mình từng nói với má, phim gì mà đóng hoài không biết đường ra, rồi kiên nhẫn nghe má càm ràm về các nhân vật, sao thằng đó ác quá, nhỏ đóng chính hiền quá, tội quá. 

Sáng chở má ra chợ, tôi cũng không cằn nhằn khi má mặc cả từng đồng với chị bán cá, cô bán rau. Vì tôi biết những đồng tiền má cò kè bớt một thêm hai đó đã viết lên những ước mơ của mình. Khi về, tôi lại phụ má hì hục gom vỏ lon, giấy vụn để má bán ve chai, thứ mà tôi luôn cho là rác, chẳng bao giờ quan tâm tới.

Nhớ lại, lúc học cấp 1, tôi từng xin má 2 ngàn đồng để mua hoa tặng cô giáo, cấp hai xin má 10 ngàn đồng để hùn nhau mua quà tặng cô giáo, cấp ba thì giận bỏ ăn khi má không cho 50 ngàn đồng để đóng tiền đi du lịch cùng lớp. Tôi đâu biết, 2 ngàn đó má phải bán bao nhiêu là chai lọ, 10 ngàn đó là cả mấy ngày ăn của gia đình. Và 50 ngàn lúc ấy là cả một số tiền lớn đối với má. Tôi chưa bao giờ nghĩ cho má. Lúc học đại học, tôi chỉ biết những cuộc vui, những lần hẹn hò mà chưa bao giờ gọi điện thoại chúc mừng sinh nhật má...

Giờ đây, ngồi nhổ tóc bạc cho má, chẳng còn vất vả tìm kiếm những sợi bạc, bởi vì nhiều quá... tự nhiên thấy lòng rưng rưng thương má quá đỗi. Nói má nhiều tóc bạc quá, má cười hề hề, già rồi chứ còn trẻ trung gì nữa, tóc bạc thôi mà cớ gì con buồn. Má lại nhắc, chị hai năm nay trúng mùa, anh ba vô mùa thu hoạch trái cây, anh tư tất bật chuyện ngồi sui... Tôi ngồi nghe từng lời má nói, chốc chốc lại thêm vài câu nhắc má. Má cười, bây làm như tao lẩm cẩm lắm không bằng.

Hôm má lên thành phố chơi, chở má sau, tôi chẳng còn cằn nhằn vì gặp gì má cũng hỏi. Má nói ở thành phố hổng có quen, ở được vài bữa lại khăn gói về quê, về với ruộng đồng, về với bà con chòm xóm. Má về quê. Tôi nằm một mình trong căn phòng trọ, hơi ấm của má như con vẹn nguyên trong từng bước chân má qua.

Nhớ má. Những giọt nước mắt như thôi thúc nhau chảy. Cầm điện thoại lên gọi cho má, nói con nhớ má. Má ngạc nhiên rồi như hiểu ra và mắng yêu, cha anh, nhớ thì cưới vợ đi cho tôi mừng.

NGUYÊN KHỐI

;
.