123
"Mẹ là nước chứa chan" - Báo Bà Rịa - Vũng Tàu điện tử
TẠP BÚT

"Mẹ là nước chứa chan"

Thứ Sáu, 04/03/2016, 09:25 [GMT+7]
In bài này
.

Mỗi người chúng ta đều không xa lạ gì với câu ca dao quen thuộc trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam: “Công cha như núi Thái Sơn/Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. 

Công cha to lớn được ví như ngọn núi Thái Sơn sừng sững giữa trời xanh, một minh chứng cho sức vóc chở che, tình thương cao rộng. Nghĩa mẹ hiền hòa như dòng nước đầu nguồn chan chứa chảy về ngày đêm không dứt. Quả vậy, tình mẹ bao la chỉ có thể ví với sự mềm mại của nước, nó chan chứa bất tận không ngừng nghỉ. Dường như bao nhiêu nhà văn, nhà thơ, nhà nghệ thuật trên khắp trái đất này, khi nghĩ về mẹ, ít nhiều đều có những cảm nhận sâu sắc, trìu mến từ sự chiêm nghiệm và từng trải của chính mình để viết và suy tôn người mẹ. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã có một ca khúc bất tử viết về hình tượng người mẹ mà ông nâng lên thành huyền thoại của cuộc sống này: Huyền thoại mẹ.

Ca khúc bắt đầu bằng hình ảnh dưới ngọn đèn trong những đêm bồi hồi tưởng niệm, để rồi từ đó, qua lớp lớp thời gian miên man, người mẹ hiện ra thiêng liêng và rực sáng. Đó là người mẹ của đất nước những năm bom đạn đau thương, vượt ngàn gian khổ, hi sinh, sẵn sàng che chở cho đàn con đi làm cách mạng. Mẹ như vị thần hộ mệnh cho những đứa con ngoan cường sau bao ngày đêm chiến đấu gian nan giờ nằm ngủ say bên vòng tay chở che của mẹ: “Mẹ về đứng dưới mưa/Che đàn con nằm ngủ/Canh từng bước chân thù/Mẹ ngồi dưới cơn mưa”.

Hiện thực và huyền thoại, đời thường và ảo diệu, mẹ thấp thoáng hiện về trong “từng câu chuyện ngày xưa” thiết tha vậy đó. Người mẹ phải gánh chịu tầng tầng gian khổ? Lo cho con từng cái ăn cái mặc, lo cho con trong sự phấp phỏng của chiến tranh li loạn, lo cho con ngay cả trong bước đường hành quân vẫn tóc mẹ chở che giữa mưa gió bốn bề: “Mẹ nhẹ nhàng đưa lối/ Tiễn con qua núi đồi/ Mẹ chìm trong đêm tối/Gió mưa tóc che lối con đi”.

Mỗi phút giây chong đèn hồi tưởng, hình ảnh người mẹ lại hiện về trong tâm khảm đầy xúc động của đứa con thơ dại. Từ hành động “che đàn con nằm ngủ” giữa bốn bề bóng giặc đến “tiễn con qua núi đồi” làm nhiệm vụ nước non, người mẹ còn “xóa sạch vết con về” để giữ yên bí mật. Mẹ trở thành bà tiên đi làm cách mạng, che chở cho các con qua muôn lớp bom đạn, để rồi sau mỗi lần gian nan vất vả ấy, mẹ lại chìm trong đêm u tối, mẹ lại ngồi dưới cơn mưa đời lạnh lẽo với biết bao lo toan, nơm nớp trước họng súng quân thù: “Mẹ về dưới cơn mưa/Che từng căn nhà nhỏ/Xóa sạch vết con về/Mẹ ngồi dưới cơn mưa”.

Kết thúc nhạc phẩm Huyền thoại mẹ, Trịnh Công Sơn khái quát tình thương bao la của mẹ bằng hình tượng khá quen thuộc trong ca dao: “Mẹ là nước chưa chan!”. Dòng “nước chứa chan” ấy đã cuốn phăng tất cả phiền muộn trong cuộc đời con để đem lại mùa xuân trong lành, êm ấm mãi, dù đời mẹ vẫn “chìm dưới gian nan” giữa cuộc sống này. Tôi nghĩ có lẽ vậy chăng mà từ khi ra đời đến nay, ca khúc Huyền thoại mẹ được rất nhiều người thuộc và hát, hát bằng cảm xúc tim gan, hát qua nước mắt của lòng biết ơn sâu nặng người mẹ trong đời.

 LÊ THÀNH VĂN

;
.