GÓP Ý DỰ THẢO SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP NĂM 1992

Giáo dục là quốc sách hàng đầu

Thứ Sáu, 24/05/2013, 05:56 [GMT+7]
In bài này
.

Nội dung liên quan đến phát triển giáo dục trong dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 là một trong những vấn đề thu hút sự quan tâm của các tầng lớp nhân dân. Nhiều ý kiến cho rằng, để phát triển giáo dục và đào tạo, khoa học và công nghệ xứng tầm là quốc sách hàng đầu như Điều 65 thì vấn đề quan trọng là phải có các chính sách ưu tiên đặc biệt cho giáo dục đào tạo.

5929.zip
Phát triển giáo dục, trong đó ưu tiên đào tạo nguồn nhân lực cao là một yêu cầu bức thiết. Trong ảnh: Sinh viên trường Cao đẳng Cộng đồng trong giờ thực hành.

Từ Nghị quyết hội nghị Trung ương 2 (khóa VIII), vấn đề giáo dục đã được khẳng định là “quốc sách hàng đầu”. Văn kiện Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI lại tiếp tục khẳng định: “Phát triển giáo dục là quốc sách hàng đầu. Đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục Việt Nam theo hướng chuẩn hóa, hiện đại hóa, xã hội hóa, dân chủ hóa và hội nhập quốc tế”. Nội dung về phát triển giáo dục trong dự thảo Hiến pháp đã tiếp tục kế thừa những quy định trong Hiến pháp năm 1992, nhưng được thể hiện lại một cách tổng quát hơn, quy định những vấn đề đã được xác định trong Cương lĩnh, như: Tiếp tục khẳng định phát triển giáo dục và đào tạo, khoa học và công nghệ là quốc sách hàng đầu, tiếp tục xác định mục đích, mục tiêu của phát triển giáo dục và khoa học, công nghệ. Vì vậy, vai trò, trách nhiệm hết sức quan trọng của giáo dục là nâng cao dân trí, đào tạo nhân lực, bồi dưỡng nhân tài. Đây cũng là yêu cầu bức thiết để phát triển đất nước bền vững, toàn diện.

Nhiều ý kiến cho rằng, giáo dục được xem như “quốc sách hàng đầu” chính là để bảo đảm cho giáo dục được phát triển bền vững, đi trước một bước, tạo hiệu quả tác động đến các mặt kinh tế, xã hội, an ninh quốc phòng. Vì vậy, giáo dục được Nhà nước tập trung ưu tiên về nguồn lực tài chính, nguồn lực con người và có một cơ chế quản lý đặc thù bảo đảm cho giáo dục có thể phát triển bền vững, đuổi kịp các nước trong khu vực. Giáo dục cần được đổi mới toàn diện, nâng cao chất lượng theo hướng tiếp cận chuẩn quốc tế. Hàng năm, Nhà nước phải ưu tiên nguồn ngân sách tài chính để phát triển giáo dục  đào tạo. Cụ thể  là chú trọng phát triển, đầu tư xây dựng cơ sở vật chất, trang thiết bị dạy học, chế độ đãi ngộ, tăng thu nhập cho giáo viên… Đồng thời phải huy động hết nguồn lực để có được những chính sách riêng nhằm bồi dưỡng, sử dụng, đãi ngộ, khuyến khích thu hút người tài làm giáo dục đào tạo và khoa học công nghệ.

Khoản 1, Điều 66 (sửa đổi điều 35, Điều 36 Hiến pháp 1992) ghi: “Phát triển giáo dục nhằm hình thành và bồi dưỡng nhân cách, phẩm chất, năng lực của công dân, nâng cao dân trí, đào tạo nhân lực, bồi dưỡng nhân tài, đào tạo người lao động có tay nghề, năng động, sáng tạo, đáp ứng yêu cầu xây dựng, bảo vệ Tổ quốc và hội nhập quốc tế”. Tuy nhiên, theo nhiều ý kiến cho rằng, nội dung này mới chỉ nêu lên vấn đề dạy chữ, cần phải chú trọng hơn đến việc “dạy người”, nhất là quan tâm đến việc rèn luyện phẩm chất đạo đức, lòng nhân ái; quan hệ, ứng xử đúng mực với mọi người; ý thức tập thể, nỗ lực vì lợi ích chung; lối sống lành mạnh; tự giác, trung thực; nếp sống văn minh… Ngoài ra, muốn đổi mới thành công nền giáo dục nước nhà thì không thể chỉ có ngành giáo dục đổi mới mà cần sự góp sức, đồng tâm của cả hệ thống chính trị, sự quyết tâm từ những người lãnh đạo cao nhất của Đảng và Nhà nước ở các cấp, các ngành.

Ông Phạm Thành Công, một giáo viên đã nghỉ hưu, nhà ở khu phố 8, phường Thắng Nhất, TP. Vũng Tàu cho rằng, cần bổ sung thêm quy định ‘’Nhà nước quản lý công tác giáo dục, đề ra các chiến lược, chính sách phát triển giáo dục; hoàn thiện nền giáo dục cho sát và phù hợp với yêu cầu của người dân; tạo điều kiện tối đa cho phát triển khoa học và nghiên cứu khoa học có sự đảm bảo của Nhà nước’’. Có như vậy người dân mới có điều kiện phát huy toàn diện quyền của mình trong lĩnh vực học tập và nghiên cứu khoa học. Ngoài ra, Nhà nước cần tăng cường, đẩy mạnh công tác xã hội hóa giáo dục, thu hút đầu tư từ phía các tổ chức tư nhân, doanh nghiệp trong nước và ngoài nước cung ứng nguồn vốn cho sự phát triển của nền giáo dục đất nước. “Ở Khoản 2 Điều 66, cần sửa đổi, bổ sung, làm rõ nội dung Nhà nước thống nhất quản lý hệ thống giáo dục quốc dân, và thêm nội dung về thực hiện công bằng trong giáo dục và đào tạo. Cụ thể như sau: Nhà nước thống nhất quản lý hệ thống giáo dục quốc dân về mục tiêu, chương trình, nội dung, kế hoạch giáo dục, tiêu chuẩn giáo viên, quy chế thi cử và hệ thống văn bằng; quy định phổ cập giáo dục; đầu tư cho giáo dục là đầu tư phát triển; thực hiện chính sách học bổng học phí hợp lý; ưu tiên phát triển giáo dục ở miền núi, hải đảo, vùng dân tộc thiểu số và các vùng đặc biệt khó khăn khác. Thực hiện công bằng trong giáo dục và đào tạo”, ông Phạm Thành Công nhấn mạnh.

Bài, ảnh: LAM GIANG

;
.